ĐƯỜNG LÚC NỮA ĐÊM
Năm 1967, trên tuyến đường Trường Sơn, tổ thanh niên xung phong của Đại đội 559 nhận nhiệm vụ thông đường đêm để xe kịp đưa hàng ra chiến trường.
Trong tổ có cô gái tên Hòa, quê Quảng Bình, mắt sáng, mái tóc cắt ngắn như con trai.
Đêm đó, bom tọa độ dội xuống. Cả tuyến đường bị cày lên lỗ chỗ. Lệnh ban ra: phải thông đường trước 2 giờ sáng. Không như bây giờ có máy móc, ngày ấy chỉ có cuốc xẻng, sức người và ý chí.
Hòa được phân công gác trọng điểm ngay cạnh hố bom. Bỗng nghe tiếng rên:
· Cứu… tôi…
Một lái xe bị vùi dưới đất, chỉ còn cánh tay vươn lên. Hòa lao đến đào bới, trong khi máy bay vẫn vần vũ trên đầu.
Đất đá trút xuống mang cả mùi bom khét và mùi máu tanh.
Hòa quỳ xuống, lấy thân mình che cho người lái xe khi pháo sáng rơi xuống. Mảnh bom sượt qua lưng cô, rách toạc áo.
Khi đào được nạn nhân lên, cô kiệt sức ngã xuống. Đồng đội khiêng cả hai lên cáng.
Trước khi hôn mê, Hòa chỉ kịp hỏi khẽ:
· Đường… xong chưa? Xe… qua được chưa anh?
Câu hỏi ấy như mệnh lệnh. Cả tổ làm việc suốt đêm, khi ánh sáng đầu tiên ló lên thì đoàn xe ầm ầm tiến ra phía trước.
Jeep chỉ huy dừng lại báo tin: người lái xe sống, còn Hòa đã hy sinh.
Đêm đó, trên tuyến đường lấp lánh mồ hôi, máu và ánh pháo sáng – có một cuộc đời lặng lẽ hóa thành con đường cho xe qua.



