Đường mòn trong sương
Một buổi sáng, sương phủ kín núi rừng đến mức chỉ nhìn thấy vài mét phía trước. Đơn vị phải tìm đường đến điểm tập kết trước khi trời sáng.
Con đường quen thuộc bỗng biến mất trong màn sương trắng. Một vài chiến sĩ bắt đầu lo lắng vì sợ đi lạc.
Cù Chính Lan cúi xuống quan sát mặt đất. Ông nhận ra những dấu chân còn mới của đội vận tải đi trước và những cành cây vừa bị gãy. Ông bình tĩnh dẫn cả đơn vị men theo những dấu vết ấy.
Sau gần một giờ, sương tan dần. Điểm tập kết hiện ra ngay trước mắt.
Người chỉ huy khen ngợi sự nhanh trí của ông. Nhưng Cù Chính Lan chỉ nói: “Đường không tự mất đi. Chỉ cần chịu khó quan sát thì sẽ tìm thấy.”
Câu chuyện ấy trở thành bài học cho nhiều chiến sĩ trẻ: trong hoàn cảnh khó khăn, sự bình tĩnh luôn giúp con người tìm được lối đi.



