DƯƠNG QUỐC LƯỠNG- CHI ĐOÀN TDP KÈ ƯNG
Giữa những ngày tháng 5 lịch sử, khi nhắc về mùa hè đỏ lửa năm 1972, câu chuyện về người chiến sĩ - nghệ sĩ Đoàn Công Tính hiện lên như một thước phim tư liệu đầy sống động và ám ảnh.

Giữa những ngày tháng 5 lịch sử, khi nhắc về mùa hè đỏ lửa năm 1972, câu chuyện về người chiến sĩ - nghệ sĩ Đoàn Công Tính hiện lên như một thước phim tư liệu đầy sống động và ám ảnh.
Vào cái năm mà Quảng Trị trở thành "túi bom" của thế giới, khi mọi ngả đường đều dẫn ra khỏi vùng đất chết, thì Đoàn Công Tính lại lầm lũi vác máy ảnh ngược dòng, băng qua dòng sông Thạch Hãn đầy mảnh bom pháo để tiến vào Thành cổ. Ông kể lại rằng, lúc đó không gian chỉ còn là một màu xám xịt của gạch vụn và khói thuốc súng, đất đá bị nghiền nát đến mức người ta có thể bốc từng nắm bột lên tay.
Thế nhưng, chính trong khung cảnh tưởng chừng như chỉ có cái chết ấy, ông đã bắt gặp một khoảnh khắc làm chấn động thế giới: "Nụ cười chiến thắng". Đứng trước ống kính của ông không phải là những gương mặt u sầu hay mỏi mệt, mà là những chàng trai mười chín, đôi mươi đang cười rạng rỡ ngay bên miệng hố bom. Họ cười giữa tiếng pháo gầm, cười khi trên vai vẫn còn vương bụi đất của công sự vừa sập.
Đoàn Công Tính đã chụp bằng một đôi tay run rẩy vì xúc động, bởi ông hiểu rằng, mỗi tấm phim mình mang về không chỉ là hình ảnh, mà là linh hồn, là bản lĩnh thép của một thế hệ "xếp bút nghiên lên đường". Với ông, máy ảnh chính là vũ khí, và mỗi khuôn hình là một lời thề bảo vệ Tổ quốc.
Nhiều năm sau, khi hòa bình đã lập lại trên mảnh đất Sông Công hay bất cứ đâu trên dải đất hình chữ S, người ta vẫn nhìn vào những bức ảnh của ông để thấy rằng: Có một thời đại mà nụ cười của người lính còn sáng hơn cả ánh lửa lựu đạn, và sự bất tử đôi khi chỉ gói gọn trong một khoảnh khắc bấm máy giữa chiến trường.



