Đường số 7 – dấu lặng ngày 10/07/1965 của chiến sĩ May Thốc
Trong ký ức chiến tranh Tây Nguyên, có những con người ra đi rất lặng lẽ, chỉ còn lại vài dòng ghi chép nhưng phía sau là cả một tuổi trẻ đã hiến dâng cho đất nước. Liệt sĩ May Thốc, sinh năm 1942 tại Buôn Nông, ĐrơMôk, Cheo Reo, Đắk Lắk, là một trong những người con như thế.
Lớn lên giữa buôn làng giàu truyền thống và gắn bó mật thiết với nương rẫy, May Thốc mang trong mình sự mộc mạc của người con Tây Nguyên. Tháng 1962, anh lên đường nhập ngũ, rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, bước vào con đường chiến đấu đầy gian khó.
Trong quân ngũ, anh là chiến sĩ thuộc đơn vị Huyện 2. Dù không có ghi nhận cụ thể về cấp bậc hay chức vụ, nhưng giữa chiến trường ác liệt, mỗi người lính đều là một phần quan trọng trong đội hình chiến đấu, cùng nhau bám trụ qua từng nhiệm vụ sinh tử.
Ngày 10 tháng 07 năm 1965, trên tuyến Đường số 7, trong một trận bị phục kích, người chiến sĩ May Thốc đã anh dũng hy sinh. Sự ra đi của anh để lại niềm tiếc thương sâu sắc cho đồng đội và buôn làng Buôn Nông – nơi từng nuôi dưỡng anh từ thuở nhỏ.
May Thốc đã khép lại hành trình đời mình giữa tuổi trẻ còn dang dở, nhưng dấu chân người lính ấy vẫn còn in lại trong ký ức chiến trường Tây Nguyên. Anh nằm lại nơi đất đỏ, hòa vào đại ngàn, trở thành một phần bất tử của quê hương.
Nhắc đến May Thốc là nhắc đến một thế hệ thanh niên đã rời buôn làng, bước vào khói lửa chiến tranh và để lại phía sau là hòa bình hôm nay.



