Mẹ Việt Nam Anh hùng

Dương Thị Chính

Mẹ sanh năm 1923 tại Long Trường, Thủ Đức, tỉnh Gia Định (nay thuộc thành phố Hồ Chí Minh), trong một gia đình nông dân nghèo vốn cần cù lao động và sớm giác ngộ lý tưởng Cộng sản.

An Giang07/04/2026ĐOÀN TRƯỜNG CĐSP KIÊN GIANG (ĐOÀN TRƯỜNG CĐSP KIÊN GIANG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ sanh năm 1923 tại Long Trường, Thủ Đức, tỉnh Gia Định (nay thuộc thành phố Hồ Chí Minh), trong một gia đình nông dân nghèo vốn cần cù lao động và sớm giác ngộ lý tưởng Cộng sản. Thân sinh của mẹ đã từng là người yêu nước, sớm đứng vào hàng ngũ những người công nông yêu chuộng tự do hòa bình, cầm tầm vông giáo mác lên đường khởi nghĩa từ những năm 1945. Chồng của mẹ, ông Trần Văn Hung sanh năm 1907, người cùng làng, cùng một ý chí, một tấm lòng yêu nước, và đã cùng mẹ sớm gầy dựng một cơ sở đấu tranh cách mạng từ những năm đầu kháng Pháp. Gia đình mẹ trở thành một địa chỉ đỏ, nơi nuôi giấu và đóng góp cho sự nghiệp cách mạng từ lương thực, thực phẩm đến những đứa con yêu dấu của mình. Con trai mẹ, anh Trần Văn Hít cùng vợ là Nguyễn Thị Nguyên (tự Hồng) để lại cho gia đình mẹ hai đứa con: Trần Hoàng Nam và Trần Thị Tự, rồi cùng nhau lên đường hoạt động cách mạng. Trần Văn Hít nhập ngũ đầu năm 1963, đứng vào đội ngũ du kích xã Long Trường. Ngày 29/1/1964, anh bị địch bắt, những trận đòn và các loại hình tra tấn dã man của địch không khuất phục được người Cộng sản trẻ - Trần Văn Hít, vốn sinh ra và lớn lên trong môi trường của một gia đình yêu nước, cách mạng qua nhiều thế hệ. Địch tức tối đem bắn anh tại đồn rồi vùi mất xác. Những người thân của gia đình sợ mẹ không chịu đựng nổi nên giấu kín hung tin. Chị Nguyễn Thị Nguyên trở thành góa phụ từ đó càng tích cực hoạt động hợp pháp, công khai trước kẻ thù. Chị thường đi đầu trong việc tải đạn, mua thuốc men dụng cụ y tế, chuyển vận lương thực cho đồng đội. Vừa chiến đấu, vừa sản xuất, vừa nuôi con, cô dâu trẻ Nguyễn Thị Nguyên đã làm cho mẹ Dương Thị Chính hài lòng. Các con của chị Nguyên giờ đây đã thật sự trở thành những công dân có ích, tham gia công tác lãnh đạo tại địa phương, cùng nhân dân xã Long Tân, Nhơn Trạch, Đồng Nai tích cực xây dựng quê hương sau những năm tháng chiến tranh ác liệt. Người con gái thứ ba của mẹ (Trần Thị Nửa) lên đường nhập ngũ vào cuối năm 1964, chị được đào tạo và trưởng thành trong đội hình ngành quân y của quân đội Việt Nam anh hùng. Hai mươi hai tuổi, Trần Thị Nửa thoát ly gia đình, trở thành y tá của quân y Thủ Đức rồi đến Phước An hoạt động. Nơi đây chị trở thành người vợ, người mẹ rồi thành liệt sĩ. Ngày 13/12/1969, địch dội bom xuống vùng căn cứ cách mạng, cày xới từng xóm làng của miệt vườn Phước An. Chị hy sinh, xác chị được đất, nước Phước An ôm vào lòng, để lại cho chồng đứa con vừa tròn một tháng tuổi. Anh Lê Văn Dương được tin vợ hy sinh, ẵm con trở về nội, nào ngờ gia đình anh cũng vừa bị bom giặc giết hại. Mẹ Chính lặn lội đến Phước An ẵm cháu về nuôi dưỡng, để con rể được tiếp tục lên đường đánh giặc. Con trai mẹ - Trần Văn Tiến tham gia lực lượng vũ trang từ năm 1962 mới tròn 18 tuổi đã là Trung đội trưởng của một đơn vị thuộc Phân khu 4(1) và hy sinh anh dũng ngày 9/12/1969, trước người chị của mình bốn ngày, trong một trận bị địch phục kích ở một khu rừng gần Biên Hòa. Ba người con yêu quý đã lần lượt hy sinh. Đứa con đầu mẹ không được biết, hai người kế theo mẹ nhận hung tin chỉ cách nhau vài ngày chẳng thể đo được nỗi đau của mẹ. Nhưng với mẹ Chính, phẩm chất anh hùng không chỉ là nỗi đau mất con, bản thân mẹ còn là một cơ sở cách mạng chu đáo, một tấm gương kiên trung với cách mạng cho dân làng trong suốt thời chiến tranh ác liệt. Mẹ đã nhiều lần địu con cõng cháu chạy tránh những cơn hoạn nạn. Nhà bị giặc đốt vì gia đình có con đi bộ đội. Mẹ bị địch bắt, bị tra khảo vì mẹ là người tiếp tế cho cách mạng! Mẹ đã nuôi con trưởng thành trong bối cảnh nước mất nhà tan và giáo dục con trở thành những người yêu nước. Mẹ lại thay con của mình nuôi các cháu lớn lên thành người. Cả cuộc đời mẹ là sự chịu đựng, hy sinh cho con, cháu và cho Tổ quốc. Mẹ đã được tặng nhà, căn nhà xinh xắn, thoáng mát nằm trên một khu vườn rộng với xung quanh là những ao nuôi tôm cá, tỏa mát bởi những bóng dừa sai oằn những quày quả. Mẹ và gia đình được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng Ba năm 1985. Năm 1989 mẹ đã vĩnh viễn ra đi sau khi đã hoàn thành trách nhiệm của một người mẹ, người phụ nữ Việt Nam anh hùng. Mẹ đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 394/KTCTN ngày 17/12/1994.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn