Dương Thị Cương
Dương Thị Cương
Tôi may mắn gặp cố Giáo sư, Nhà giáo ưu tú Dương Thị Cương năm 1984 trong một cuộc tọa đàm về phong trào học sinh, sinh viên Hà Nội thời kỳ chống Pháp, kỷ niệm 30 năm giải phóng Thủ đô. Khi đó, bà đang là Viện trưởng Viện Bảo vệ bà mẹ và trẻ sơ sinh. Cơ duyên đã cho tôi thường được bà quan tâm, quý mến và tôi được biết thêm nhiều câu chuyện của bà, sinh động, thú vị - những câu chuyện không thể viết hết trên trang sử của Thủ đô Hà Nội.
Tôi may mắn gặp cố Giáo sư, Nhà giáo ưu tú Dương Thị Cương năm 1984 trong một cuộc tọa đàm về phong trào học sinh, sinh viên Hà Nội thời kỳ chống Pháp, kỷ niệm 30 năm giải phóng Thủ đô. Khi đó, bà đang là Viện trưởng Viện Bảo vệ bà mẹ và trẻ sơ sinh. Cơ duyên đã cho tôi thường được bà quan tâm, quý mến và tôi được biết thêm nhiều câu chuyện của bà, sinh động, thú vị - những câu chuyện không thể viết hết trên trang sử của Thủ đô Hà Nội.
Cho đến nay những câu chuyện và kỷ niệm về bà vẫn in đậm trong tâm trí tôi. Trong ngôi nhà của Giáo sư Dương Quảng Hàm để lại cho con cháu ở 98A Hàng Bông, được nghe ông Dương Tự Minh, em trai bà ôn lại những kỷ niệm của gia đình Giáo sư Dương Quảng Hàm, tôi càng hiểu thêm về bà - nữ Giáo sư - Bác sĩ, người vinh dự được nhận giải thưởng Kôvalepxkaia (năm 1999) và được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý - Nhà giáo ưu tú. Bà đã cống hiến tất cả tuổi trẻ và trí tuệ, công sức cho cách mạng và cho khoa học và sự nghiệp đào tạo các y bác sĩ ở Trường Y. Ông Dương Tự Minh kể lại kỷ niệm xưa: Hà Nội năm 1947 tang thương, đổ nát. Người dân hồi cư về thành phố sinh sống, nhìn ngôi nhà của mình bị sập tường, bay cửa mà xót lòng. “Nhà tôi bị hỏng cầu thang, trần tầng ba võng xuống như lòng chảo. Mẹ tôi vất vả lo toan sửa nhà, nuôi tôi và chị Cương ăn học. Bà cũng không bán tạp hóa như trước nữa mà dành một tầng nhà cho thuê”.




