Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐƯỜNG THỊ HOÀ - Một đời người phụ nữ đi qua chiến tranh

Nghệ An09/08/2026Phường Đăk Bla (Đoàn phường Đăk Bla)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhìn một người phụ nữ ở tuổi già hôm nay, có lẽ rất khó hình dung bà đã từng là một cô gái như thế nào.

Mái tóc đã bạc.

Bước chân đã chậm.

Sức khỏe không còn được như trước.

Bữa ăn cũng phải giữ gìn.

Thuốc men trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống.

Nhưng nếu trở về với những năm tháng xa xưa, ta sẽ thấy một hình ảnh hoàn toàn khác.

Đó là một cô gái trẻ của tháng 6 năm 1965.

Một cô gái đã quyết định tham gia Thanh niên xung phong.

Ngày ấy, đất nước còn chiến tranh.

Tuổi trẻ của bà không bắt đầu bằng những ngày tháng bình yên.

Nó bắt đầu bằng một cuộc lên đường.

Không biết phía trước sẽ có những gì.

Không biết mình sẽ đi bao xa.

Không biết bao giờ mới trở về.

Nhưng bà vẫn đi.

Từ đó, cuộc đời bà gắn với những vùng đất mà chiến tranh đã để lại dấu ấn sâu sắc.

Bà từng qua Củ Chi.

Từng đến Cổng Trời.

Và từng sang cả đất bạn Lào.

Mỗi địa danh là một chặng đường.

Mỗi chặng đường là một phần tuổi trẻ.

Những ngày ấy, điều kiện sống chắc chắn không dễ dàng.

Nhưng tuổi trẻ có một sức mạnh đặc biệt.

Đó là sức mạnh của niềm tin.

Người ta có thể chịu đựng cái đói.

Chịu được cái rét.

Chịu được những ngày thiếu thốn.

Miễn là biết mình đang làm một việc có ý nghĩa.

Những cô gái Thanh niên xung phong khi ấy cũng vậy.

Họ không nghĩ mình là những người đặc biệt.

Họ chỉ nghĩ đất nước cần thì mình đi.

Công việc cần người thì mình làm.

Đồng đội cần thì mình giúp.

Có những việc tưởng như rất nhỏ.

Nhưng nếu không có những người làm những việc nhỏ ấy, công việc lớn sẽ không thể hoàn thành.

Và trong chiến tranh, mỗi người đều có một vị trí.

Có người cầm súng.

Có người vận chuyển.

Có người làm đường.

Có người phục vụ.

Có người chăm sóc thương binh.

Có người làm những công việc hậu cần.

Nhưng tất cả đều góp phần vào một mục tiêu chung.

Bà đã sống những năm tháng tuổi trẻ như thế.

Không ồn ào.

Không nghĩ đến việc sau này mình sẽ được kể lại.

Chỉ đơn giản là làm nhiệm vụ.

Đến năm 1970, một bước ngoặt mới xuất hiện.

Bà trở về học kế toán nông nghiệp.

Chiến tranh chưa hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời, nhưng bà bắt đầu bước vào một chặng đường khác.

Từ một cô gái Thanh niên xung phong, bà trở thành người học nghề.

Rồi đi làm.

Rồi xây dựng gia đình.

Cuộc sống dần trở lại với những điều bình thường.

Những điều mà ngày trẻ có thể bà từng mong ước.

Một mái nhà.

Một gia đình.

Một công việc ổn định.

Một cuộc sống không còn tiếng bom.

Nhưng những năm tháng chiến tranh đã để lại dấu vết.

Không chỉ trong ký ức.

Mà cả trên cơ thể.

Bà trở thành thương binh.

Và khi tuổi trẻ đi qua, những ảnh hưởng ấy càng được cảm nhận rõ hơn.

Tuổi già vốn đã khiến cơ thể yếu đi.

Với một người từng chịu ảnh hưởng của chiến tranh, những khó khăn ấy có thể càng nặng nề.

Bà ăn uống kém.

Phải dùng thuốc thường xuyên.

Sức khỏe không còn cho phép làm nhiều việc.

Nhưng điều khiến câu chuyện của bà trở nên đặc biệt là bà không chỉ là một người thương binh.

Bà còn là một người phụ nữ đã dành cả cuộc đời để chăm lo cho gia đình.

Sau chiến tranh, bà tiếp tục công tác cho đến khi nghỉ hưu năm 1988.

Công việc nối tiếp công việc.

Gia đình nối tiếp những trách nhiệm.

Thời gian cứ thế trôi.

Đến khi nghỉ hưu, có lẽ bà mới thực sự có thời gian nhìn lại tuổi trẻ của mình.

Nhưng tuổi già cũng không hoàn toàn nhẹ nhàng.

Lương hưu còn thấp.

Sức khỏe giảm sút.

Thuốc men cần dùng đều đặn.

Cuộc sống có những khoản chi mà trước đây bà không phải nghĩ nhiều đến.

Đó là một nghịch lý mà nhiều người từng cống hiến cả tuổi trẻ phải đối mặt.

Họ đã sống trong những năm tháng đất nước khó khăn nhất.

Đã dành sức lực cho công việc.

Đã hy sinh những năm tháng đẹp nhất.

Nhưng khi về già, cuộc sống vẫn còn những nỗi lo rất đời thường.

Tuy vậy, điều may mắn của bà là bà không đi một mình.

Bên cạnh bà vẫn có người chồng.

Ông đã cùng bà đi qua nhiều năm tháng.

Và khi bà yếu, ông trở thành người chăm sóc bà.

Không chỉ chăm sóc những việc lớn.

Mà cả những việc nhỏ nhất.

Dìu bà đứng lên.

Đỡ bà đi lại.

Tắm rửa cho bà.

Giúp bà trong những sinh hoạt cá nhân.

Những công việc ấy cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày.

Không có gì hào nhoáng.

Nhưng lại là minh chứng rõ nhất cho tình nghĩa vợ chồng.

Người phụ nữ từng tự mình đi qua những vùng đất gian khổ của chiến tranh, đến cuối đời lại có một người nắm tay mình trong những lúc khó khăn.

Có lẽ cuộc đời là như vậy.

Khi còn trẻ, ta muốn tự mình làm tất cả.

Nhưng khi tuổi già đến, điều quý giá nhất lại là có một người để mình dựa vào.

Bà từng là người đi đầu trong những năm tháng tuổi trẻ.

Đến cuối đời, bà có thể yếu đi.

Nhưng sự mạnh mẽ của một con người không chỉ nằm ở sức khỏe.

Nó còn nằm trong cách họ đã sống.

Và bà có quyền tự hào về cách mình đã sống.

Từ tháng 6 năm 1965 đến những năm tháng nghỉ hưu.

Từ Thanh niên xung phong đến người lao động.

Từ chiến trường đến gia đình.

Từ tuổi trẻ đến tuổi già.

Một cuộc đời đã đi qua rất nhiều chặng đường.

Có những chặng đường được đánh dấu bằng bom đạn.

Có những chặng đường được đánh dấu bằng công việc.

Có những chặng đường được đánh dấu bằng gia đình.

Và chặng đường cuối cùng là tuổi già.

Ở đó không còn những cuộc hành quân.

Không còn những tiếng máy bay.

Không còn những đêm phải tìm nơi tránh bom.

Nhưng vẫn có những cuộc chiến khác.

Cuộc chiến với bệnh tật.

Với sự yếu đi của cơ thể.

Với những khoản chi tiêu trong cuộc sống.

Với những ngày mà sức khỏe không cho phép mình làm điều mình muốn.

Nhưng bà vẫn bước tiếp.

Chậm hơn.

Có người dìu.

Có thuốc men hỗ trợ.

Nhưng vẫn bước tiếp.

Bởi đó chính là bản lĩnh của một người đã quen vượt qua khó khăn.

Nhìn lại cuộc đời bà, điều khiến người ta xúc động không chỉ là những năm tháng chiến tranh.

Mà còn là cách bà tiếp tục sống sau chiến tranh.

Không coi những gì mình đã làm là một sự hy sinh cần được trả ơn.

Không đòi hỏi cuộc đời phải bù đắp tất cả.

Bà chỉ tiếp tục sống.

Làm việc.

Nuôi gia đình.

Giữ gìn tình nghĩa.

Và khi về già, vẫn quan tâm đến con cháu, họ hàng, làng xóm.

Có lẽ đó là nét đẹp của cả một thế hệ phụ nữ.

Họ đã quen với việc cho đi mà không đòi hỏi.

Quen với việc gánh vác mà ít khi than phiền.

Quen với việc đứng sau những thành quả lớn nhưng không cần được nhắc tên.

Những người phụ nữ ấy có thể không xuất hiện trong những trang sử lớn.

Nhưng họ là một phần không thể thiếu của lịch sử.

Bởi chiến tranh không chỉ được đi qua bằng những trận đánh.

Nó còn được đi qua bằng sức chịu đựng của những người phụ nữ.

Bằng những bàn tay lao động.

Bằng những bữa cơm được vun vén.

Bằng những gia đình được giữ gìn.

Và bằng những con người đã trở về, tiếp tục xây dựng cuộc sống từ những gì còn lại.

Hôm nay, người con gái tháng 6 năm 1965 đã trở thành một người phụ nữ tuổi cao.

Những ngày tháng chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ.

Nhưng ký ức vẫn còn.

Và những gì bà đã làm cũng không mất đi.

Bởi mỗi thế hệ đều có một cách đóng góp cho đất nước.

Thế hệ của bà đã góp bằng tuổi trẻ.

Bằng sức lực.

Bằng sự chịu đựng.

Và bằng cả những mất mát.

Để hôm nay, chúng ta được sống trong một đất nước hòa bình.

Có thể bà không còn đủ sức để làm những việc lớn.

Nhưng chỉ cần nhìn lại cuộc đời ấy, đã thấy một bài học rất rõ:

Một cuộc đời có ý nghĩa không nhất thiết phải được ghi bằng những điều lớn lao.

Đôi khi, ý nghĩa nằm ở việc ta đã sống hết mình trong thời đại của mình.

Đã làm điều mình cần làm.

Đã giữ lời với đồng đội.

Đã chăm lo cho gia đình.

Và đã đi đến cuối đời mà không hổ thẹn với những năm tháng tuổi trẻ.

Người con gái của tháng 6 năm 1965 đã đi qua chiến tranh.

Đi qua những vùng đất xa xôi.

Đi qua công việc.

Đi qua gia đình.

Đi qua thương tật.

Và hôm nay, bà đang đi nốt chặng đường của tuổi già.

Chậm rãi.

Bình dị.

Có lúc khó khăn.

Nhưng bên cạnh vẫn có người chồng đồng hành.

Vẫn có gia đình.

Vẫn có những ký ức.

Và trên hết, vẫn có một điều không ai có thể lấy đi:

Niềm tự hào về một tuổi trẻ đã sống hết mình vì đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐƯỜNG THỊ HOÀ - Một đời người phụ nữ đi qua chiến tranh | Câu chuyện thời hoa lửa