Đường Trường Sơn rực lửa ngày đêm.”
Ở chiến trường Lào, bà Hằng khi ấy chỉ là một cô gái mới ngoài hai mươi. Nhưng chiến tranh không cho phép ai được yếu mềm. “Rừng sâu, núi thẳm Đường Trường Sơn rực lửa ngày đêm.”
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
“TUỔI TRẺ LÀM THEO LỜI BÁC”
Có những con người đi qua chiến tranh không mang theo hào quang rực rỡ, không được khắc tên trên bia đá, nhưng cuộc đời họ chính là một bản anh hùng ca thầm lặng. Bà Lưu Thị Hằng chính là một con người như vậy - nữ Thanh niên xung phong đã hiến dâng trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Bà sinh ngày 01 tháng 01 năm 1950, tại xã Nga Thắng, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Nơi đây là một miền quê nghèo có gió biển mặn mòi thấm vào từng giấc ngủ, nơi tuổi thơ bà gắn với ruộng đồng, bếp rơm và những đêm dài nghe tiếng bom đạn vọng về từ phương xa.
Tuổi mười tám, đôi mươi của bà trôi qua giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa. Khi tiếng gọi non sông vang lên, bà đã không do dự. Tháng 01 năm 1971, bà rời quê, rời vòng tay cha mẹ, khoác lên mình màu áo Thanh niên xung phong, thuộc đơn vị CH - NH34, lên đường làm nhiệm vụ quốc tế tại Lào. Chuyến đi ấy không hẹn ngày về!
Ở chiến trường Lào, bà Hằng khi ấy chỉ là một cô gái mới ngoài hai mươi. Nhưng chiến tranh không cho phép ai được yếu mềm.
“Rừng sâu, núi thẳm
Đường Trường Sơn rực lửa ngày đêm.”
Bom Mỹ trút xuống như mưa, xé nát đất đá, cướp đi sinh mạng của bao đồng đội. Có những đêm, bà cùng đồng đội đào hầm tránh bom, đất còn rung lên dưới chân thì tiếng gào thét đã lịm tắt. Có những buổi sáng thức dậy, người nằm cạnh hôm qua đã vĩnh viễn không còn. Máu hòa vào bùn đỏ, nước mắt hòa vào mưa rừng. Có những khi cái đói, cái rét rồi cơn sốt rét rừng ập đến và thiếu thuốc men không được điều trị kịp thời bà đã tưởng như kiệt sức. Thế rồi mọi người cùng động viên nhau vượt qua với bữa ăn chỉ là nắm cơm vắt khô cứng, chia nhau từng ngụm nước suối. Bà Hằng từng nói với đồng đội:“Còn đường chưa thông, còn bộ đội chưa qua được, thì mình còn ở lại.” Chính trong những năm tháng ác liệt ấy, tuổi trẻ của bà đã hóa thành “hoa lửa” lặng lẽ cháy lên để soi đường cho Tổ quốc.
Chiến tranh đi qua, nhưng bà Hằng không chọn một cuộc sống yên ổn ngay lập tức. Tháng 02 năm 1985, bà được Tư lệnh Quân khu điều động vào quân đội, làm nhân viên nấu ăn. Không cầm súng, nhưng mỗi bữa cơm bà nấu là một phần hậu phương vững chắc cho những người lính. Giữa thao trường nắng gió, bát cơm nóng của bà là hơi ấm của tình đồng đội, là sự tiếp nối thầm lặng của một đời cống hiến. Đến ngày 10 tháng 10 năm 1990, bà chính thức nghỉ hưu tại thị trấn Phong Thổ, tỉnh Lai Châu. Ngày rời quân ngũ, ba lô nhẹ hơn, nhưng ký ức chiến tranh vẫn nặng trĩu trong tim.
Những năm tháng hi sinh thầm lặng của bà đã được công nhận:
- Ngày 20/02/1999, bà được Ban Chấp hành Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh tặng Kỷ niệm chương Thanh niên xung phong.
- Năm 2009, bà được Hội Thanh niên xung phong Thanh Hóa cấp Giấy chứng nhận hoàn thành nhiệm vụ TNXP phục vụ kháng chiến tại Hủa Phăn – Lào.
- Năm 2015, bà được Hội Cựu TNXP Thành phố Lai Châu tặng Kỷ niệm 65 năm Ngày truyền thống lực lượng TNXP Việt Nam anh hùng.
Giờ đây, bà Lưu Thị Hằng an vui hưởng tuổi già tại tổ dân phố Quyết Tiến 8, phường Đoàn Kết, tỉnh Lai Châu. Tuy mái tóc đã bạc. Đôi tay từng đào hầm, gánh gạo nay run run pha ấm trà. Nhưng trong ánh mắt bà, chiến trường năm xưa vẫn còn đó - vừa đau thương, vừa tự hào. Chiến tranh đã cướp đi tuổi trẻ của bà, nhưng không cướp được lòng yêu nước, niềm tin, và nhân cách của một người phụ nữ Việt Nam anh hùng. Có những con người, cả đời không nói mình vĩ đại. Nhưng chính họ đã làm nên sự vĩ đại của Tổ quốc. Bà chính là tấm gương sáng ngời để con cháu noi theo và học tập.


