Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Dương Trương Trâm Anh

bức chân dung đầy cảm xúc và sâu sắc về Svetlana Alexievich — nữ nhà văn, nhà báo người Belarus đã đoạt giải Nobel Văn học năm 2015.

Đà Nẵng27/04/2026Dương Trương Trâm Anh (Đoàn trường THPT Thái Phiên, phường Thanh Khê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Dương Trương Trâm Anh

Có những người bước vào chiến tranh với súng trên tay, mang theo niềm tin về chiến thắng. Nhưng cũng có những người bước vào đó chỉ với một cuốn sổ nhỏ—để ghi lại những điều mà thế giới có thể sẽ cố tình lãng quên.

Svetlana Alexievich là một người như thế.

Bà không phải là một người lính. Bà không đứng ở chiến tuyến, không trực tiếp nổ súng, không được nhắc đến trong những bản tin chiến thắng. Nhưng bà đã đi xuyên qua chiến tranh theo một cách khác—lặng lẽ hơn, âm thầm hơn, và cũng đau đớn không kém. Là một nhà báo, một phóng viên, bà lựa chọn đứng về phía những con người bình thường—những người không có tên trong lịch sử, nhưng lại mang trên mình những vết thương sâu nhất.

Bà không đi tìm chiến công. Bà đi tìm ký ức.

Trong những năm tháng khói lửa, bà đã gặp rất nhiều con người—những cô gái trẻ khoác lên mình bộ quân phục khi tuổi đời còn chưa kịp trưởng thành, những người phụ nữ vừa cầm súng vừa giữ lại trong tim những ước mơ giản dị như một mái nhà, một bữa cơm, một cuộc sống bình yên. Họ chiến đấu, nhưng không phải ai cũng muốn trở thành anh hùng. Có người chỉ muốn sống sót. Có người chỉ muốn được trở về.

Bà ngồi đó, lắng nghe họ kể. Không phải những câu chuyện hào hùng. Mà là những câu chuyện rất nhỏ.

Một cô gái nhớ mùi tóc của mình trước khi chiến tranh khiến nó ám mùi thuốc súng. Một người lính nữ đã khóc chỉ vì lần đầu tiên sau nhiều tháng được nhìn thấy một chiếc váy. Một người khác, sau khi chiến tranh kết thúc, không thể ngủ yên vì tiếng bom vẫn vang lên trong giấc mơ.

Bà không chen ngang. Không chỉnh sửa. Không tô vẽ.

Chỉ ghi lại—nguyên vẹn, trần trụi, và chân thật đến mức khiến người đọc phải im lặng.

Những câu chuyện ấy sau này được bà viết lại trong cuốn sách “Chiến tranh không có một khuôn mặt phụ nữ”. Đó không phải là một cuốn sách về chiến thắng. Không phải là những trang viết để ca ngợi.

Đó là một cuốn sách về những gì con người đã đánh mất.

Có người từng hỏi bà: “Tại sao bà lại chọn viết về những điều đau đớn như vậy?”

Bà không trả lời ngay.

Bởi vì đôi khi, câu trả lời không nằm trong lời nói, mà nằm trong chính những câu chuyện bà đã ghi lại.

Chiến tranh, trong mắt nhiều người, là những con số, những bản đồ, những trận đánh. Nhưng trong mắt bà, chiến tranh là những giọt nước mắt không ai nhìn thấy, là những ký ức mà con người cố quên đi nhưng không thể.

Có lần, bà kể về một người phụ nữ đã sống sót sau chiến tranh. Người đó không khóc, không oán trách. Chỉ nói một câu rất nhẹ:

“Chiến tranh không giết chúng tôi ngay lập tức… nó để chúng tôi sống tiếp.”

Câu nói ấy ám ảnh bà suốt nhiều năm.

Và có lẽ cũng chính vì vậy, bà tiếp tục viết.

Không phải để thay đổi quá khứ—vì điều đó là không thể.

Mà để giữ lại nó.

Giữ lại những giọng nói đã từng tồn tại. Giữ lại những con người đã từng đau khổ. Giữ lại những sự thật mà nếu không ai nhắc đến, chúng sẽ biến mất như chưa từng xảy ra.

Bà không phải là một anh hùng theo cách người ta thường nghĩ.

Bà không cứu ai khỏi chiến tranh. Không ngăn được bom rơi, đạn nổ. Không thể mang lại hòa bình.

Nhưng bà đã làm một điều khác—một điều lặng lẽ, nhưng bền bỉ hơn bất kỳ chiến công nào.

Bà khiến thế giới phải nhớ.

Nhớ rằng, đằng sau mỗi cuộc chiến không chỉ có chiến thắng và thất bại, mà còn có con người. Nhớ rằng hòa bình không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng những mất mát không thể đong đếm.

Và trong một thế giới mà con người dễ dàng quên đi những điều đau đớn để tiếp tục sống, thì việc dám nhìn lại, dám ghi nhớ—cũng là một dạng dũng cảm.

Svetlana Alexievich không cầm súng.

Nhưng những trang viết của bà—là thứ khiến chiến tranh không thể bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dương Trương Trâm Anh | Câu chuyện thời hoa lửa