Người có công giúp đỡ cách mạng

Dương Văn Thụi

Dương Văn Thụi – Dấu chân người lính quân tình nguyện trên đất bạn Campuchia

An Giang09/06/2026PHƯỜNG TÂN CHÂU (PHƯỜNG TÂN CHÂU)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dương Văn Thụi – Dấu chân người lính quân tình nguyện trên đất bạn Campuchia

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên từ những năm tháng chiến đấu và hy sinh của biết bao thế hệ thanh niên. Sau ngày đất nước thống nhất, khi nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam và giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng đặt ra yêu cầu cấp thiết, hàng vạn người con ưu tú của quê hương An Giang đã lên đường làm nhiệm vụ quốc tế cao cả. Trong số đó có ông Dương Văn Thụi, người con quê hương Long Sơn, người đã dành hơn năm năm tuổi trẻ của mình để cống hiến nơi đất bạn Campuchia.

Sinh ra và lớn lên tại vùng quê Long Sơn, huyện Phú Tân, tỉnh An Giang (nay là khóm Long Hưng II, phường Long Sơn, thị xã Tân Châu, tỉnh An Giang), ông Dương Văn Thụi mang trong mình tinh thần cần cù, chịu khó của người dân miền Tây Nam Bộ. Khi Tổ quốc cần, ông không ngần ngại gác lại cuộc sống riêng để lên đường thực hiện nghĩa vụ của người thanh niên đối với quê hương, đất nước.

Tháng 1 năm 1979, trong bối cảnh quân và dân Việt Nam đang thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam và giúp nhân dân Campuchia khôi phục đất nước sau chế độ diệt chủng Khmer Đỏ, ông nhập ngũ và được biên chế về D1, E2, tỉnh An Giang. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ hoạt động trên địa bàn tỉnh Takeo, Campuchia.

Những ngày đầu xa quê hương là khoảng thời gian đầy thử thách đối với người lính trẻ. Địa hình xa lạ, khí hậu khắc nghiệt cùng điều kiện sinh hoạt còn nhiều thiếu thốn đòi hỏi mỗi cán bộ, chiến sĩ phải có ý chí kiên cường và tinh thần vượt khó. Dù vậy, ông cùng đồng đội luôn giữ vững niềm tin, đoàn kết một lòng để hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Trong suốt thời gian công tác trên đất bạn Campuchia, ông Dương Văn Thụi tham gia nhiều nhiệm vụ khác nhau như tuần tra bảo vệ địa bàn, giữ gìn an ninh, hỗ trợ nhân dân địa phương ổn định cuộc sống và phối hợp với lực lượng bạn xây dựng chính quyền cơ sở. Đó là những công việc thầm lặng nhưng mang ý nghĩa lớn lao đối với quá trình hồi sinh của đất nước Campuchia sau chiến tranh.

Ông vẫn nhớ những cuộc hành quân dài ngày qua các cánh đồng rộng lớn của tỉnh Takeo, những đêm trực gác giữa vùng quê yên tĩnh và những lần cùng đồng đội chia nhau từng phần lương thực trong điều kiện còn nhiều khó khăn. Chính trong gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội ngày càng trở nên gắn bó, trở thành nguồn động viên giúp mọi người vượt qua mọi thử thách.

Điều khiến ông xúc động nhất là tình cảm của nhân dân Campuchia dành cho bộ đội Việt Nam. Sau những năm tháng chiến tranh và đau thương, người dân nơi đây luôn dành sự tin yêu, quý trọng đối với những người lính quân tình nguyện. Những nụ cười, những cái bắt tay chân thành hay những lời cảm ơn mộc mạc của người dân đã trở thành động lực để ông và đồng đội tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ quốc tế cao cả.

Hơn năm năm quân ngũ, từ tháng 1 năm 1979 đến tháng 6 năm 1984, là quãng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ ông Dương Văn Thụi. Đó là những năm tháng ông được sống trong tình đồng đội thiêng liêng, được cống hiến sức trẻ cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và giúp đỡ nhân dân nước bạn Campuchia.

Tháng 6 năm 1984, hoàn thành nhiệm vụ, ông trở về quê hương Long Sơn. Rời quân ngũ, ông tiếp tục lao động sản xuất, xây dựng gia đình và tham gia các hoạt động xã hội tại địa phương. Tuy nhiên, ký ức về những năm tháng quân tình nguyện trên đất bạn vẫn luôn là niềm tự hào lớn lao trong cuộc đời ông.

Ngày nay, mỗi khi kể lại câu chuyện của mình cho con cháu nghe, ông luôn nhắn nhủ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, công sức và sự cống hiến của các thế hệ đi trước. Chính vì vậy, thế hệ trẻ cần biết trân trọng lịch sử, tiếp tục học tập, lao động và đóng góp cho quê hương, đất nước.

Những năm tháng nơi chiến trường Takeo đã trở thành một phần không thể phai mờ trong ký ức của người lính Dương Văn Thụi. Đó là một “thời hoa lửa” đầy gian khó nhưng cũng rất đỗi vinh quang, nơi tuổi trẻ được sống hết mình vì nghĩa vụ thiêng liêng đối với Tổ quốc và tình hữu nghị quốc tế cao đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn