DƯƠNG VĂN TIẾP - NGƯỜI THẦM LẶNG THỜI HOA LỬA
DƯƠNG VĂN TIẾP - NGƯỜI THẦM LẶNG THỜI HOA LỬA
Có những sự hỗ trợ, giúp đỡ thầm kín, ông Dương Văn Tiếp (ông Ba Tiếp), sinh năm 1948, hiện đang sinh sống ở ấp Bình Minh, xã Vĩnh Bình, tỉnh An Giang một người dân bình dị đã âm thầm góp sức cho cách mạng.
Ông Ba được sinh ra và lớn lên trong gia đình nông dân - khó khăn. Tuổi thơ của ông không gắn liền với sự bình yên mà là những ngày tháng chìm trong khói lửa. Ông kể, năm ông 16 tuổi ông đi theo con đường cách mạng vì muốn sự hoà bình tự do của đất nước, ông góp một phần công sức của mình. Năm 1965, ông làm chỉ huy xã đội ở huyện Vĩnh Thuận (nay là Vĩnh Phong), ông giúp dân đánh Mỹ ở cống Ba Lườn. Ông bị đánh trọng thương, nhờ một cậu nhỏ giao liên khoảng 9 tuổi chạy về nơi đóng quân của đong đội để thông ông Ba đang bị thương năm 17 tuổi.
Nhiều lần khác, ông bị từ vết thương này đến vết thương khác, thừa sống thiếu chết, nhiều lần gian khổ, khó khăn,… những bữa cơm đạm bạc. Nhưng lòng dũng cảm, không ngại hiểm nguy đã giúp ý chí của ông kiên cường,
Giữa những năm máu lửa, ông Ba gặp người bạn cùng chan lứa là bà Lý Thị Sáu người ân cần chăm sóc ông khi ông hoạn nạn. Bằng những tình yêu thương đó, họ gắn bó với nhau trên chiến trường.
Cho đến năm 1975, sau khi đất nước hoàn toàn giải phóng họ đã có với nhau hai cô con gái (nay là sáu người con) và bắt đầu chặn hành trình mới tại xã Vĩnh Bình ngày nay. Từ những vết thương, viên đạn và cùng nhau đi qua chiến tranh, ông trở thành người dân lao động giản đơn, bình dị, góp phần xây dựng phát triển đất nước
Khi nhìn lại cuộc đời đầy thử thách của ông, ông không chỉ là cựu thanh niên xung phong mà còn được trao tặng nhiều huy chương và những bằng khen khác về sự dũng cảm, hy sinh lớn lao của ông. Ta có thể thấy được ông Ba đã góp phần làm nên độc lập, tự do cho dân tộc bằng chính sự hy sinh thầm lặng của mình.
Câu chuyện của ông không ồn ào, nhưng đủ để thấy được sự hy sinh thầm lặng-tinh thần dũng cảm kiên cường của ông.
Ngày nay, khi sống trong hòa bình, chúng ta càng thêm trân trọng những câu chuyện ấy. Thế hệ trẻ cần biết ơn và học tập tinh thần dũng cảm, trách nhiệm của những người đi trước. Chỉ cần học tập tốt và sống có ích, chúng ta cũng đang tiếp nối truyền thống quý báu đó.



