Duyên trăm năm ở chiến trường
Giáp Tết 1965, Võ Hoàng Vân, quê ở xã An Nhơn Tây, là chiến sĩ cơ yếu Cụm Tình báo B49, Bộ tư lệnh Miền và Nguyễn Thị Phượng, y tá kiêm nuôi quân Bệnh xá K10 (Quân khu 10), quê ở xã Tân An Hội, cùng huyện Củ Chi, TP Hồ Chí Minh, tình cờ gặp nhau...
Giáp Tết 1965, Võ Hoàng Vân, quê ở xã An Nhơn Tây, là chiến sĩ cơ yếu Cụm Tình báo B49, Bộ tư lệnh Miền và Nguyễn Thị Phượng, y tá kiêm nuôi quân Bệnh xá K10 (Quân khu 10), quê ở xã Tân An Hội, cùng huyện Củ Chi, TP Hồ Chí Minh, tình cờ gặp nhau. Vừa là đồng đội, lại vừa đồng hương nên họ bén duyên nhau. Cuối năm 1966, tại Củ Chi, người chiến sĩ tình báo Võ Hoàng Vân và cô y tá trẻ Nguyễn Thị Phượng tổ chức đám cưới. Bà Phượng nhớ lại: “Nói là tổ chức đám cưới nhưng thực chất đơn giản lắm. Chúng tôi chỉ có ấm chè và ít bánh kẹo mời đồng đội. Lúc mọi người đang chung vui, chúc mừng hạnh phúc cho chúng tôi thì bất ngờ từng tốp máy bay địch ập đến ném bom dữ dội. Ai nấy nhanh chóng cơ động xuống hầm tổ chức chiến đấu. Cuộc không kích của địch kéo dài đến chiều tối mới chấm dứt”. Cưới nhau được 5 ngày, hai người phải chia tay nhau để vào chiến trường chiến đấu. Bà Phượng tâm sự: “Dù xa cách, cái sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng chúng tôi luôn thương yêu, tin tưởng nhau. Mỗi đêm về trong căn hầm giữa rừng, những lúc nhớ nhau, chúng tôi chỉ biết tâm niệm, phải cố gắng hoàn thành thật tốt nhiệm vụ, góp phần để cuộc chiến tranh sớm kết thúc”.
|
Vợ chồng ông Vân, bà Phượng. |
Cuối năm 1967, đơn vị của Nguyễn Thị Phượng hành quân từ huyện Đức Hòa (tỉnh Long An) về huyện Củ Chi để chuẩn bị Chiến dịch Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968. Bà Phượng vẫn còn nhớ như in: “Hôm ấy, khi hành quân qua các xóm ấp, chúng tôi được các má, các chị ra tận đường chào đón. Các má tặng chúng tôi những chiếc bánh ngọt, kẹo, nắm cơm vắt rồi lấy tay xoa lên đầu, lên vai như để kiểm tra sức khỏe người con lâu ngày gặp lại, làm chúng tôi rất cảm động! Một chiều hành quân, bất chợt, tôi nhìn thấy những bông mai rừng hé nở, giật mình, chúng tôi mới biết, mùa Xuân đang đến rất gần”. Hành quân về đến căn cứ, không khí chuẩn bị chiến dịch diễn ra tại từng xóm, ấp và từng đơn vị rất khẩn trương. Đêm 28 Tết, đơn vị bà Phượng được cấp trên phổ biến tổ chức ăn Tết sớm. Điều đặc biệt là món ăn Tết hôm ấy, ngoài một nồi chè to do đơn vị nấu còn có bánh ngọt, cơm vắt, kẹo do đồng bào tặng trên đường hành quân. Tiêu chuẩn mỗi người chỉ có một cái bánh ngọt, nhưng tất cả anh em đều phấn khởi, không khí ấm áp như buổi sum họp gia đình. Mọi người đều chúc nhau điều tốt đẹp nhất là hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Sau Tết Mậu Thân, bà Phượng mới gặp lại ông Vân ở Củ Chi. Hai người mừng mừng tủi tủi, những dòng nước mắt cứ thế lăn dài. Tuy nhiên thời điểm này, kẻ thù càn quét đánh phá dữ dội, mọi hoạt động của ta phải diễn ra trong bí mật nên ông bà có rất ít thời gian dành cho nhau, chỉ kịp hỏi thăm nhau sức khỏe, nhiệm vụ chiến đấu và tặng nhau những cái bánh ngọt, nắm cơm vắt rồi chia tay nhau, hẹn ngày gặp lại.
Xuân 2015 đã về, cây mai vàng đã trổ bông bên ngôi nhà nhỏ ấm áp của ông bà ở đường Hoàng Việt, phường 4, quận Tân Bình, TP Hồ Chí Minh. Nhớ mãi cái duyên thuở ban đầu và những ngày vừa đón Tết vừa chiến đấu trên chiến trường, ông bà nói rằng đó là động lực, niềm tin để hai người vượt mọi gian khổ, thử thách trong kháng chiến, nuôi giữ tình yêu, xây dựng hạnh phúc bền lâu.




