EA NA - NGƯỜI ANH HÙNG ĐẶC CÔNG LỪNG LẪY VÀ NHỮNG NGÃ RẼ BẤT NGỜ CỦA CUỘC ĐỜI
Thanh xuân rực lửa và "nỗi khiếp sợ" của Sư đoàn Trâu điên Năm 1970, chàng thanh niên vừa tròn 18 tuổi Phạm Huy Nghệ tạm biệt quê hương Thái Bình, mang theo nhiệt huyết tuổi trẻ xung phong vào Tiểu đoàn 2, Sư đoàn 305, Bộ tư lệnh Đặc công. Đầu năm 1971, ông được biên chế về Đoàn 27 vượt Trường Sơn, trực tiếp nhận các mũi nhọn tấn công vào những mục tiêu lớn của địch như Tổng kho Long Bình, Sân bay Biên Hòa.... Qua 11 trận đánh trực tiếp, ông đã tiêu diệt 25 tên địch, phá hủy 15 xe tăng cùng 4 kh

Đến thăm gia đình Anh hùng Lực lượng vũ trang (LLVT) nhân dân Phạm Huy Nghệ tại thôn Quỳnh Ngọc (xã Ea Na, tỉnh Đắc Lắc), nhiều người không khỏi bất ngờ trước cuộc sống thanh bạch, giản dị đến mức đơn sơ của người chiến sĩ đặc công miền Đông Nam Bộ lừng lẫy năm nào. Trong căn nhà cấp 4 cũ kỹ, ông đã trầm ngâm kể về một thời hoa lửa và những bất ngờ đầy thăng trầm trong cuộc đời mình.
Thanh xuân rực lửa và "nỗi khiếp sợ" của Sư đoàn Trâu điên
Năm 1970, chàng thanh niên vừa tròn 18 tuổi Phạm Huy Nghệ tạm biệt quê hương Thái Bình, mang theo nhiệt huyết tuổi trẻ xung phong vào Tiểu đoàn 2, Sư đoàn 305, Bộ tư lệnh Đặc công. Đầu năm 1971, ông được biên chế về Đoàn 27 vượt Trường Sơn, trực tiếp nhận các mũi nhọn tấn công vào những mục tiêu lớn của địch như Tổng kho Long Bình, Sân bay Biên Hòa.... Qua 11 trận đánh trực tiếp, ông đã tiêu diệt 25 tên địch, phá hủy 15 xe tăng cùng 4 khẩu pháo, vinh dự được bầu là Chiến sĩ thi đua cấp trung đoàn.
Đáng nhớ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông là trận đánh vào căn cứ Sư đoàn 18 (Sư đoàn Trâu điên). Đây là một cứ điểm phòng ngự kiên cố với 3 lớp hàng rào, mìn sát thương dày đặc và lô cốt canh gác với hỏa lực mạnh được bố trí cứ mỗi 25m. Suốt 3 tháng ròng rã "đêm bò vào, sáng sớm bò ra", ông cùng đồng đội đã kiên trì dò gỡ mìn, trinh sát để lập sơ đồ tác chiến chi tiết. Đến ngày nổ súng, Phạm Huy Nghệ dũng cảm ôm khối bộc phá áp sát Sở chỉ huy địch và kích nổ để làm hiệu lệnh xung phong. Trận đó, quân ta bất ngờ đánh úp khiến kẻ địch kháng cự yếu ớt, hàng trăm tên bị tiêu diệt.
Tại trận đánh cầu Tân Cảng năm 1975, ông vinh dự được kết nạp Đảng ngay trước giờ nổ súng đúng 30 phút, ngay tại lớp hàng rào ngoài cùng của địch. Cuộc chiến giằng co khốc liệt suốt 16 ngày với thế trận "ban đêm cầu do bộ đội ta làm chủ, ban ngày do địch làm chủ", cho đến khi quân ta hoàn toàn kiểm soát vào ngày 26-4.
Hai sự kiện bất ngờ trong thời bình
Sau ngày đất nước thống nhất, do bệnh sốt rét tái phát, ông không thể tiếp tục khóa học tại Bun-ga-ri nên xin về quê, rồi tiếp tục vào Đắc Lắc làm cán bộ Nông nghiệp theo tiếng gọi xây dựng vùng kinh tế mới vào năm 1977. Tại đây, cuộc đời người cựu binh đón nhận hai bất ngờ lớn.
Bất ngờ đầu tiên đến vào năm 1978. Khi ông đang lúi húi sửa nhà thì một đoàn xe biển đỏ tìm đến tận cổng. Một đồng chí sĩ quan cao cấp thông báo ông được Đảng, Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân vì thành tích đặc biệt xuất sắc trong trận đánh căn cứ Sư đoàn Trâu điên. Sau khi về quê nhận thưởng, chất lính căng tràn, ông xin tái ngũ và được điều về Bộ CHQS tỉnh Thái Bình.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Bất ngờ thứ hai diễn ra đúng một năm sau. Đang huấn luyện bơi cho bộ đội trên sông Bạch Đằng, một đoàn công tác bất ngờ chạy xuồng bo bo ra giữa sông để thông báo lệnh của Bộ Quốc phòng cử ông sang công tác tại CHDC Đức. Nhờ chuyến đi ấy, ông đã có cơ hội giao lưu tại 17 nước XHCN trước khi về quê lập gia đình.
Nỗi đau da cam và niềm hy vọng cuối ngày
Những tưởng cuộc sống thời bình sẽ mỉm cười với người anh hùng, nhưng di chứng chiến tranh lại giáng xuống gia đình ông những đòn nghiệt ngã.
Nhắc đến các con, ánh mắt ông trũng sâu: bốn người con đầu cứ sinh ra được 6-7 tháng là lồng ngực, chân tay tự nhiên teo tóp rồi lần lượt qua đời do ảnh hưởng của chất độc da cam. Bao nhiêu tiền của làm ra đều tan biến theo những nỗ lực chạy chữa vô vọng. Quá đau đớn, ông đưa gia đình trở lại Đắc Lắc. Người con thứ năm là Phạm Huy Võ may mắn sinh ra lành lặn nhưng lại xót xa qua đời vì tai nạn giao thông vào năm 2007.
Giữa căn nhà đơn sơ vương mùi khói nhang, người chiến sĩ đặc công kiên cường năm xưa khẽ thở dài. Trải qua bao mất mát tột cùng, niềm hy vọng lớn nhất níu giữ ông với cuộc đời lúc này, chính là ba đứa con còn lại đang ở tuổi ăn, tuổi học.



