Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

EM BÉ ẤY BÂY GIỜ Ở ĐÂU?

Đoạn hồi ký là một lát cắt đầy xúc động về tinh thần nhân đạo giữa khói lửa chiến tranh trong chiến dịch truy kích địch rút chạy từ Lai Châu về Điện Biên Phủ. Giữa trận đánh Mường Pồn ác liệt, đối diện với lời khẩn cầu cuối cùng của một người lính đối phương đang hấp hối, những người chỉ huy Trung đoàn 174 đã không ngần ngại cứu sống và gửi gắm một đứa trẻ vô tội cho dân bản nuôi nấng. Hành động cao đẹp ấy không chỉ thể hiện bản chất nhân văn của quân đội ta mà còn để lại một dấu hỏi đầy trăn tr

Lai Châu03/03/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tại một địa điểm tập kết, Trung đoàn được báo tin: địch bỏ Lai Châu rút về Điện Biên Phủ để bảo toàn lực lượng. Trung đoàn được lệnh khẩn trương lên đường chặn địch và chọn Mường Pồn làm mục tiêu để tiếp cận. Chúng tôi không hành quân theo đường mà đi tắt qua đồi và suối cạn để tiến quân. Qua 5-6 giờ hành quân thì được trinh sát phía trước báo về: đã phát hiện một con đường mòn có dấu vết người ngựa vừa đi qua. Trung đoàn phán đoán địch đang rút theo đường mòn từ Lai Châu về Điện Biên; và lệnh cho tiểu đoàn 1 đi trước triển khai đội hình đánh địch trong vận động.

Sau khi nổ súng, ta tiêu diệt và bắt sống một số tù binh và chiếm lĩnh một số cao điểm gần bản Mường Pồn. Qua khai thác tù binh, ta biết số địch chạm trán với ta là ở trong đội quân rút lui từ Lai Châu về và đang đóng trong bản. Trung đoàn lệnh cho tiểu đoàn 1 tiếp tục dùng hỏa lực chi viện cho bộ binh xung phong chiếm lĩnh hoàn toàn bản Mường Pồn.

Tôi đi theo anh Nguyễn Hữu An - Trung đoàn trưởng nhanh chóng xuống bản thì thấy toàn cảnh binh lính địch kẻ chết người bị thương nằm la liệt trong các hầm nửa nổi nửa chìm. Trong một hầm có tên lính đang quằn quại hấp hối, lắp bắp cầu xin gặp Chỉ huy của ta. Cạnh tên lính có một em bé khoảng 6-7 tháng tuổi đang khóc ngằn ngặt. Chúng tôi vội bước tới hầm thì thấy tên lính ra hiệu xin chỉ huy của ta cứu lấy đứa bé rồi lịm dần.

Cảm thấy đứa bé vô tội nên chỉ huy đã chấp nhận cho bế đứa bé lên khỏi hầm và giao đứa bé cho đồng bào trong bản chăm sóc nuôi dạy.

Thấm thoát đã 50 năm trôi qua, chúng tôi chưa có dịp trở lại Mường Pồn. Nếu còn sống thì đứa bé đó cũng 50 tuổi rồi, nhưng hiện sống ra sao?

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn