em bé giao liên dũng cảm
Ở một vùng núi nhỏ thuộc Việt Bắc, trong những năm kháng chiến chống Pháp, có một em bé tên là An. Mới chỉ khoảng 10 tuổi, nhưng An đã tham gia làm giao liên – người đưa thư và dẫn đường cho bộ đội. Công việc của An rất nguy hiểm. Em phải đi qua những con đường rừng vắng, băng qua suối, trèo đèo, nhiều khi phải đi một mình. Nhưng An chưa bao giờ sợ. Hằng ngày, An giấu thư trong ống tre nhỏ, buộc bên hông. Để tránh bị nghi ngờ, em thường giả vờ đi chăn trâu, hái củi hoặc chơi đùa như một đứa tr
Ở một vùng núi nhỏ thuộc Việt Bắc, trong những năm kháng chiến chống Pháp, có một em bé tên là An. Mới chỉ khoảng 10 tuổi, nhưng An đã tham gia làm giao liên – người đưa thư và dẫn đường cho bộ đội.
Công việc của An rất nguy hiểm. Em phải đi qua những con đường rừng vắng, băng qua suối, trèo đèo, nhiều khi phải đi một mình. Nhưng An chưa bao giờ sợ.
Hằng ngày, An giấu thư trong ống tre nhỏ, buộc bên hông. Để tránh bị nghi ngờ, em thường giả vờ đi chăn trâu, hái củi hoặc chơi đùa như một đứa trẻ bình thường.
Một hôm, An nhận được nhiệm vụ rất quan trọng: phải mang một bức thư gấp đến cho bộ đội đang đóng quân bên kia cánh rừng.
Trời hôm đó nhiều sương mù. Đường đi trơn trượt, lại có tin lính địch đang lùng sục gần đó.
Đang đi, An bỗng nghe thấy tiếng bước chân và tiếng nói của lính địch. Em lập tức chui vào một bụi cây rậm, nằm im không dám thở mạnh.
Lính địch đi rất gần. Một tên còn dừng lại ngay trước chỗ An nấp. Tim em đập thình thịch, nhưng em vẫn cố giữ bình tĩnh.
Chờ chúng đi xa, An mới tiếp tục lên đường.
Đi được một đoạn, em lại gặp một con suối nước chảy xiết. Bình thường có thể đi vòng, nhưng nếu vòng đường sẽ rất lâu, thư sẽ không kịp đến nơi.
An quyết định lội qua suối.
Nước lạnh buốt, chảy mạnh. Em bám vào đá, từng bước một sang bờ bên kia. Có lúc suýt ngã, nhưng em vẫn cố đứng vững.
Khi đến được nơi, quần áo đã ướt sũng, người run lên vì lạnh. Nhưng An vẫn chạy nhanh đến gặp bộ đội và trao bức thư.
Người chỉ huy mở thư, đọc xong liền nói:
– Nhờ bức thư này, chúng ta kịp thời thay đổi kế hoạch!
Anh nhìn An, xúc động:
– Em giỏi lắm!
An chỉ cười, đôi mắt sáng lên. Em không nghĩ mình làm điều gì lớn lao, chỉ biết rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, An đã trưởng thành. Nhưng mỗi khi nhớ lại những ngày làm giao liên, em vẫn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé cho Tổ quốc.


