Em gái và người anh không trở về
“Tôi không nhớ rõ mặt anh… vì lúc anh đi, tôi còn quá nhỏ.”
Người em gái cười. Nhưng ánh mắt thì buồn.
Trong ký ức của cô, người anh chỉ là những mảnh ghép:
Một tấm ảnh cũ. Một vài lá thư. Và lời kể của mẹ.
Anh ra đi khi chưa kịp chứng kiến em lớn lên. Chưa kịp dắt em đi học. Chưa kịp làm tròn vai một người anh.
Nhưng với cô, anh vẫn hiện hữu.
“Mỗi lần nhìn bàn thờ… tôi lại tự hỏi, nếu anh còn sống, cuộc đời mình sẽ khác thế nào…”
Chiến tranh không chỉ lấy đi một con người.
Nó còn để lại những khoảng trống — không gì lấp đầy.


