" Én bạc bất tử " trên bầu trời Hà Nội
Hải An - một mảnh đất đã từng đi qua " hoa lửa " khi bị giặc Mỹ ném bom xuống trong cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc , nay khi đất nước đã hòa bình nhưng nỗi đau đó là không thể nguôi ngoai , cùng với nỗi đau đó là niềm tự hào với người con quê hương " Quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh " . Đó là Anh hùng LLVTND , Thượng úy QĐNDVN Vũ Xuân Thiều .
Là người con gốc Nam Định , nhưng gia đình đã sớm chuyển lên Hà Nội sinh sống , ông theo học tại Đại học Bách Khoa được đặc cách tốt nghiệp sang Liên Xô học lái
máy bay. Mang trong mình đam mê học tập và khát vọng mãnh liệt được sớm trở về bảo vệ Tổ Quốc , ông đã nhanh chóng nắm vững chiến thuật, kĩ thuật chiến đấu; sử dụng tốt máy bay Mig 21 (loại hiện đại có trang bị đánh ban đêm)…
Năm 1968, Vũ Xuân Thiều hoàn thành xuất sắc khóa đào tạo phi công chiến đấu, trở về nước và được phiên chế vào đội bay chiến đấu ban đêm.
" Với B-52, tất cả đã sẵn sàng quyết chiến, bằng bất cứ giá nào cũng đánh, bất cứ điều kiện nào cũng đánh” - trích trong bức thư ông gửi về cho gia đình viết ngày 16/04/1972. Mang trong mình trọng trách lớn lao , ông luôn chuẩn bị cho mình tinh thần sẵn sàng hi sinh , cống hiến quên thân cho Tổ Quốc mến yêu bằng tất cả những gì mình có dẫu có bao khó khăn , vất vả.
Theo tin tình báo, đêm 28 tháng 12, lúc 21 giờ 30 phút đến 23 giờ 50 phút, sẽ có
50 lần/chiếc Boeing B-52 Stratofortress vào đánh phá Hà Nội, Hải Phòng. Bộ Tư lệnh Không quân yêu cầu tất cả các sở chỉ huy và các đơn vị trực chiến phải theo dõi chặt chẽ và sẵn sàng cất cánh chiến đấu. Trong khi đó, phi công Vũ Xuân Thiều trực ban chiến đấu tại sân bay Cẩm Thủy; phi công Đinh Tôn trực ban chiến đấu ở sân bay Nội Bài đã sẵn sàng.
Ngày 28 tháng 12 năm 1972, lúc 21 giờ 41 phút, Vũ Xuân Thiều được lệnh cất cánh từ sân bay dã chiến Cẩm Thủy, Thanh Hóa (người trực chỉ huy tại sân bay Cẩm Thủy là Đại tá phi công Hoàng Biểu, một trong những phi công bay đêm dày dạn kinh nghiệm).
Lúc 21 giờ 52 phút, Sc B-1 (Thọ Xuân) lệnh Thiều vòng phải, bay hướng 360°, thông báo mục tiêu phía trước 50°, cự ly 15 km, nhưng do nhiễu quá nặng, Vũ Xuân Thiều vẫn chưa phát hiện được mục tiêu. Lúc này tại sở chỉ huy, sĩ quan dẫn đường
trên hiện sóng ra đa Trần Xuân Mão, bằng kinh nghiệm của mình đã phát hiện chấm trắng đục giữa nền nhiễu, anh khẳng định đó là B-52, chúng đã đổi hướng, bay ngược lên Sơn La rồi mới vòng xuống đánh phá Hà Nội. Sở chỉ huy lập tức lệnh Thiều vòng phải gấp, bay hướng 90°, qua Sầm Nưa, lên hướng Bắc đuổi theo tốp B-52 đang bay về hướng Nà Sản, Sơn La.
Lúc 21 giờ 58 phút, khi đến Sơn La, Vũ Xuân Thiều phát hiện mục tiêu, ông lập tức báo cáo và tăng tốc độ bám sát. Trong bầu trời tối đen, ra đa lại bị nhiễu rất nặng nên rất khó phán đoán cự ly, Vũ XuânThiều phán đoán cự ly bằng mắt, theo tín hiệu đèn hàng hành của B-52. Lúc này tại sở chỉ huy tiền phương, Phó Tư lệnh Trần Mạnh nhắc: "046 bật công tắc bắn cả loạt, kiên quyết tiêu diệt địch". Phi công Vũ Xuân Thiều trả lời: "046 nghe rõ!". Ông đã phóng cả hai quả tên lửa nhưng chưa hạ được nó. Ông liền tăng tốc đâm thẳng vào chiếc B-52 còn mang đầy bom chưa ném. Đây là chiếc B-52 thứ hai bị hạ bởi Không quân Nhân dân Việt Nam
Bằng tình yêu đất nước , ông đã chấp nhận hi sinh không tiếc bản thân mình khi tuổi đời còn quá trẻ , để lại nỗi đau quá lớn cho gia đình , bạn bè , đồng đội và cả người con gái Hà thành mà ông yêu sâu đậm.
Tuy được ghi nhận đã hạ B-52 nhưng ông không được truy tặng danh hiệu ngay vì các cấp chỉ huy e ngại các phi công khác sẽ học theo lối tấn công "cảm tử" này, mà mỗi phi công chiến đấu thì phải đào tạo rất lâu dài mới có được. Tới tháng 12 năm 1994, ông đã được Chính phủ Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
Ở ông , người ta thấy được ngoài vẻ thư sinh ấy là cả 1 tinh thần bản lĩnh, bộ óc không tầm thường , dám nghĩ dám làm , quyết liệt , và dũng cảm .
Câu chuyện về ông vẫn được các thế hệ đời sau lưu truyền , có cả 1 con phố Hà Nội mang tên Vũ Xuân Thiều và ngay tại mảnh đất quê hương nơi ông sinh ra cũng có một bức tranh lớn vẽ trên bức tường về hình ảnh người con cảm tử của quê hương để thế hệ sau nhìn vào đó mà tự hào , trân quý hơn độc lập , tự do ngày hôm nay.
Hòa bình chưa bao giờ là dễ dàng cả , nhìn vào tình hình thế giới biến động hôm nay , ta lại càng phải quý trọng hơn độc lập , tự chủ của dân tộc mình. Trong 2 chữ "độc lập" đó , đã có bao thế hệ không tiếc xương máu mình , sẵn sàng hi sinh để bảo vệ đất nước với tinh thần:
" Thân ngã xuống thành vành đai Tổ Quốc
Hồn bay lên hóa linh khí quốc gia ".



