Gác bút nghiên theo tiếng gọi non sông Ký ức của cựu chiến binh Phạm Văn Nhuần – người lính Sư đoàn 312 trong những ngày tháng Tư lịch sử
Gác bút nghiên theo tiếng gọi non sông Ký ức của cựu chiến binh Phạm Văn Nhuần – người lính Sư đoàn 312 trong những ngày tháng Tư lịch sử

Gác bút nghiên theo tiếng gọi non sông
Ký ức của cựu chiến binh Phạm Văn Nhuần – người lính Sư đoàn 312 trong những ngày tháng Tư lịch sử
Có những câu chuyện không được ghi trong những trang sử chính thống, nhưng lại sống mãi trong ký ức của những người đã đi qua chiến tranh. Đó là câu chuyện về tuổi trẻ, về đồng đội, về những cuộc hành quân xuyên mưa bom bão đạn và về khát vọng giản dị của cả một thế hệ: đất nước được hòa bình, nhân dân được sống trong độc lập, tự do.
Một buổi chiều yên bình tại quê hương Kiên Thọ, cựu chiến binh Phạm Văn Nhuần chậm rãi mở cuốn sổ cũ đã ngả màu theo năm tháng. Những ký ức tưởng như đã ngủ yên lại hiện về rõ nét. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày người thanh niên ấy rời giảng đường đại học để bước vào cuộc chiến khốc liệt nhất của dân tộc.
Bác sinh ngày 10 tháng 4 năm 1954. Khi đang là sinh viên năm thứ nhất Trường Đại học Bách khoa Hà Nội, cũng như biết bao thanh niên Việt Nam thời bấy giờ, bác đã gác lại ước mơ học tập để lên đường nhập ngũ.
"Khi ấy, chúng tôi không nghĩ nhiều đến tương lai của riêng mình. Ai cũng chỉ có một suy nghĩ là đất nước đang cần thì mình phải đi."
Lời kể ngắn gọn nhưng chứa đựng cả tinh thần của một thế hệ. Đó là thế hệ mà tuổi trẻ gắn với ba lô, cây súng và những chuyến hành quân dài dằng dặc hơn là những giảng đường đại học hay những dự định riêng.
Sau khi nhập ngũ, bác được biên chế về Sư đoàn 312, Quân đoàn 1 – đơn vị chủ lực của Quân đội nhân dân Việt Nam. Những ngày đầu quân ngũ là chuỗi thời gian huấn luyện nghiêm khắc để chuẩn bị cho những nhiệm vụ chiến đấu ngày càng ác liệt.
Chiến tranh lúc ấy đã bước vào giai đoạn quyết liệt. Trên khắp các chiến trường, quân và dân ta liên tiếp giành được nhiều thắng lợi quan trọng, tạo tiền đề cho cuộc tổng tiến công cuối cùng nhằm giải phóng hoàn toàn miền Nam.
Đơn vị của bác hành quân qua nhiều địa bàn. Từ Tích Tường, Như Lệ (Quảng Trị) – vùng đất từng là điểm nóng của chiến tranh – đơn vị tiếp tục cơ động ra Nghệ An để bổ sung lực lượng trước khi bước vào nhiệm vụ mới.
Nhắc đến Quảng Trị, ánh mắt bác như chùng xuống.
"Bom đạn ngày ấy nhiều lắm. Có những đoạn đường vừa đi vừa tránh pháo. Đồng đội động viên nhau rằng chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa là sẽ đến ngày đất nước thống nhất."
Tháng 4 năm 1975, thời khắc lịch sử của dân tộc đang đến rất gần. Sau thắng lợi của các chiến dịch lớn trên chiến trường miền Nam, Bộ Chính trị quyết định mở Chiến dịch Hồ Chí Minh với mục tiêu giải phóng Sài Gòn trước mùa mưa, kết thúc thắng lợi cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.
Khắp các hướng tiến công, hàng vạn cán bộ, chiến sĩ ngày đêm hành quân thần tốc.
Những đoàn xe nối dài trên các tuyến đường.
Những người lính mang theo ba lô, súng đạn và niềm tin sắt son vào ngày thống nhất.



