Gác lại niềm đau
Gác lại niềm đau
Đi qua hai nỗi mất mát lớn nhất cuộc đời, ông bà cụ Thìn ốm đau triền miên. Nhưng kỳ lạ thay, chính tình yêu nước và sự đùm bọc của những người ở lại đã níu người mẹ đau khổ ấy đứng dậy.
Làng Hạnh Đàn ngày ấy có nghề nông và dệt vải. Khép lại nỗi đau, tiếng thoi đưa “lách cách” trên khung cửi của mẹ Thìn lại tiếp tục vang lên. Ngày ông Lư, ông Linh còn sống, mẹ thường đùm nắm gạo, củ khoai cho các con mang đi hoạt động. Khi các con đã hy sinh, những nắm gạo ấy mẹ dành trọn cho đồng đội của con.
Bà Phúc nhớ lại: “Anh em đồng đội thương bố mẹ tôi mất con, thường xuyên ghé qua thăm hỏi. Cụ hiền lành và nhân hậu lắm, ai đến cũng giữ chặt tay, nhất quyết bắt ở lại ăn bữa cơm đạm bạc. Cụ chăm sóc họ như chính con ruột của mình”. Trái tim người mẹ dù đã chi chít vết thương rỉ máu, vẫn đủ rộng lớn để bao bọc chở che cho những người lính trẻ. Mỗi lần nhìn những thanh niên trạc tuổi con mình khoác ba lô bước vào sân, hẳn mẹ Thìn lại thấy đâu đó bóng dáng của Lư, của Linh trở về.
Tháng 12-2016, mẹ Nguyễn Thị Thìn đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng".
Cả cuộc đời mẹ là một bản hùng ca không lời, được viết bằng những giọt nước mắt cạn khô trên khung cửi, bằng tình yêu thương vô bờ bến dệt nên hình hài Tổ quốc hôm nay.



