Gạch nối hòa bình trên vầng trán người lính

🇻🇳🍀"Gạch nối hòa bình trên vầng trán người lính."🇻🇳🍀
“Bao kẻ thù,ta còn chiến thắng
Khó khăn nào,ta chẳng vượt qua
Từ bàn tay,cuộc đời sẽ nở hoa
Những người lính,viết bài ca hạnh phúc”
(“Khi người lính trở về” - Cao Hùng Cường)
“Bình thường mà phi thường,người thường mà phi phàm” có những anh hùng lịch sử họ vốn đều là những con người bình thường nhưng phẩm chất lại quá đỗi phi thường,có người xuất thân từ những miền quê,có khi từ mái nhà tranh có bóng dáng người mẹ lam lũ,nhưng khi Đất nước cần họ không ngại gian khổ khoác lên mình màu áo lính với sứ mệnh cao cả “vì nước quên thân,vì dân phục vụ” và cũng nhờ vào sự lạc quan,kiên cường ấy đã giúp họ biến chính đôi bàn tay chai sần đã viết nên “cuộc đời nở hoa” viết nên bài ca muôn đời hòa bình hạnh phúc.Chính họ cầm súng để ta cầm bút,với lòng biết ơn sâu sắc như hôm nay,chúng em đã đến thăm Ông Nguyễn Thế Long sinh ngày 15-2-1944 là một chiến sĩ đã góp tay bảo vệ Tổ quốc để chúng ta hôm nay được “Viết tiếp câu chuyện hòa bình”.
💥Nửa người ông đã không còn nhanh nhẹn như xưa,đôi tai cũng đã nặng đi vì dấu tích của thời gian,nhưng khi chúng tôi đến và gợi mở về những câu chuyện quá khứ,về một thời để nhớ,ông trầm đi và chia sẻ:
-Khi ông sinh ra là ngày Đất nước loạn lạc,ông đã phải chứng kiến rất nhiều cảnh tượng đau thương trên chính quê hương của mình,ông đã quyết khi Đất nước cần ông sẽ sẵn sàng “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”
💥 T7Năm 1965,Ông tham gia vào lực lượng vũ trang (tại địa phương).Cụ thể là: Chủ lực 14 Đại đội C25,Tỉnh Phú Yên(cũ). Lúc này đây ông vẫn còn là cậu chiến sĩ có tuổi đời rất trẻ,tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng cách mạng.Ông đã chiến đấu anh dũng khớp với câu nói "Có những tuổi đôi mươi đã hóa thành bất tử, nằm lại dưới cỏ mềm để đất nước mãi xanh cây."
💥 Cùng năm 65 ông di chuyển lên núi cùng Đại đội để chờ lệnh chiến đấu,công việc hằng ngày khi tham gia kháng chiến của ông là huấn luyện và rèn luyện,ông cùng các anh em đồng chí khác chia nhau từng nắm cơm ăn vội,từng ngụm nước hiếm hoi, giữ vững tinh thần người lính cụ Hồ cầm cự cùng nhau giữ sức mà chiến đấu.
“Áo anh rách vai
Quần tôi có vài mảnh vá
Miệng cười buốt giá
Chân không giày
Thương nhau tay nắm lấy bàn tay!”
(Đồng chí-Chính hữu)
💥 Dấu chân ông in hằn lên hình hài đất nước, Mỗi tấc đất ông qua đều hóa thành trang sử, mỗi dặm đường ông bước đều tạc vào non sông. Có những trận đánh đã trở thành tượng đài trong ký ức, mà như ông từng bộc bạch: “đó là những dấu ấn khắc cốt ghi tâm suốt một đời chinh chiến.". Ông trầm lại hẳng một nhịp nhìn rồi lại nói tiếp “Quân chúng hiện đại lắm,toàn công cụ tân tiến hiện đại,mình thì toàn giáo giác thôi con,Ta lấy ít đánh nhiều,Lấy thô sơ đánh hiện đại”. Trung đội của ông tầm 30-40 chiến sĩ chiến đấu từ Tuy hòa,Hòa xuân,Cầu bàn thạch, sau đó không chỉ chiến đấu cho địa phương mà khi Tổ quốc cần cả trung đội đã đi sang các vùng lân cận như gia lai, đăk lăk để tham gia kháng chiến với tâm niệm "Dấu chân gửi lại, lòng về quê."
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
💥 Chiến tranh bao giờ cũng để lại đau thương và mất mác,năm69 mãi là cột mốc chắc có lẽ ông đã không bao giờ quên trong cuộc đời mình,trong lúc chiến đấu với quân địch tại miền biển hàng hải tuy an ông đã bị chấn thương ở vùng đầu,đôi mắt ông lúc này đây đã gần như nhắm nghiền lại Giữa màu đen của bom đạn nhưng sâu thẳm bên trong ông chính là màu xanh của hy vọng,ngọn lửa kiêu hãnh của người chiến sĩ cách mạng.
Sau đó một năm,1970 ông được đưa ra Bắc để can thiệp mổ não,nằm lại nơi tuyến sau để chữa trị vết thương, nhưng tâm trí ông chưa lúc nào thôi đau đáu hướng về quê mẹ, gửi trọn nỗi nhớ niềm thương đến cha già mẹ héo và những người đồng đội vẫn đang can trường nơi đầu sóng ngọn gió.
💥 Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, ông đã chọn vượt qua – để một ngày trở lại nơi mình thuộc về. Nghe tin giải phóng lòng ông sục sôi, nôn nao trở về quê cha đất tổ, trở về đoàn tụ với cha mẹ và những người thân yêu. Mang theo khát vọng ấy ông liều mình trốn về Sông Cầu- quê hương ông để gặp lại mẹ cha dù bản thân đang trong qua quá trình mổ não, điều trị chấn thương sau chiến tranh ở bắc. Khi lắng nghe ông kể lại quá trình đầy nghị lực phi thường ấy, chúng em càng thêm hiểu rõ sự khắc nghiệt của chiến tranh, nó không chỉ bào mòn thân thể người lính mà còn nghiệt ngã chia tách những người con ruột thịt thân yêu của người cha người mẹ, của quê hương; để rồi con xa vòng tay cha mẹ ra tiền tuyến - nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tất, cha mẹ thì ngày đêm mong ngóng, cầu mong con hãy trở về dù là không còn lành lặn đi nữa “ khi viên đạn xuyên vào người lính dù thuộc bên nào đi nữa thật ra nó đã xuyên vào trái tim một người mẹ”. những suy nghĩ ấy làm chúng em trăn trở: phải chăng đối với từng người lính, khát vọng được trở về quê nhà đoàn tụ với gia đình to lớn sánh ngang với mong ước ngày hòa bình; tại nơi chiến trường khốc liệt, đầy khó khăn thiếu thốn, khát vọng ấy trở thành động lực to lớn và là ngọn lửa nhiệt huyết bất diệt duy trì niềm tin chiến thắng, ý chí chiến đấu chống lại quân thù mang lại hòa bình cho đất nước để được ngày trở về vòng tay ấm êm của mẹ cha. Và rồi, khoảnh khắc ấy cũng đến. Khi đặt chân về quê hương, gặp lại cha mẹ sau bao năm xa cách, mọi cảm xúc như vỡ òa – vừa mừng vui, vừa nghẹn ngào. Chiến tranh có thể lấy đi tuổi trẻ, lấy đi những năm tháng bình yên, nhưng không thể dập tắt tình yêu quê hương và khát vọng đoàn tụ. Hôm nay, khi hòa bình đã trở lại, ký ức về thời đỏ lửa vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về giá trị thiêng liêng của cuộc sống và sự bình yên mà chúng ta đang có. Hành trình trở về của ông không chỉ là một cuộc đoàn tụ, mà còn là minh chứng cho sức sống mãnh liệt của con người Việt Nam trong những năm tháng khốc liệt nhất
💥 Ngày hôm nay, những vết thương trên da thịt ông có thể đã khép miệng, nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua.Người chiến sĩ ấy có thể đã mất đi một phần cơ thể nơi chiến trường, nhưng ông đã tạc vào dáng hình đất nước một linh hồn bất tử.
Khi nhìn lên lá cờ Tổ quốc đỏ rực lửa đang tung bay giữa trời xanh bình yên,chúng ta chợt hiểu rằng: màu đỏ ấy không chỉ là sắc màu của vải vóc, mà là màu máu thắm của ông, của đồng đội, của những người mẹ chờ con đến hóa đá.Sự hy sinh của họ không nằm lại ở quá khứ; nó sống mãi trong từng nhịp thở của hòa bình, trong màu xanh của lúa ngô và trong niềm kiêu hãnh khôn nguôi của thế hệ cháu con sau này. Cúi đầu trước những vết sẹo của ông, ta thấy mình không chỉ đang nghiêng mình trước một người anh hùng, mà còn đang tự hào trước một dân tộc chưa bao giờ biết khuất phục.
🍀🍀 Để tiếp nối ngọn lửa ấy, thế hệ trẻ chúng em hôm nay cần sống trách nhiệm hơn, nguyện 'viết tiếp câu chuyện hòa bình' để đưa Việt Nam bước vào kỷ nguyên mới — kỷ nguyên vươn mình của dân tộc. Đúng như lời khẳng định của Tổng Bí thư Tô Lâm: 'Quá khứ là để ghi nhớ, để tri ân và để rút ra bài học. Tương lai là để cùng nhau xây dựng, kiến tạo và phát triển'. Đó không chỉ là lời tri ân, mà còn là lời hứa của tuổi trẻ trước lịch sử hào hùng của cha ông.”



