Bài viết

GẦN 11 NĂM TRONG “ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN”

Võ Ái Dân sinh năm 1942. Khi còn là học sinh Trường Chu Văn An ở Sài Gòn, ông tham gia hoạt động cách mạng sau phong trào Đồng Khởi Bến Tre năm 1960. Năm 1961, ông bị chính quyền Ngô Đình Diệm bắt. Trong hơn ba năm bị giam giữ ở đất liền, ông kiên quyết đấu tranh và không chịu khuất phục. Vì không thể khuất phục được ông, chính quyền đã đày ông ra Côn Đảo vào ngày 2/9/1964.

TP. Hồ Chí Minh23/08/2026Đoàn xã Quảng Phú (Quảng Phú)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Võ Ái Dân sinh năm 1942. Khi còn là học sinh Trường Chu Văn An ở Sài Gòn, ông tham gia hoạt động cách mạng sau phong trào Đồng Khởi Bến Tre năm 1960.

Năm 1961, ông bị chính quyền Ngô Đình Diệm bắt. Trong hơn ba năm bị giam giữ ở đất liền, ông kiên quyết đấu tranh và không chịu khuất phục. Vì không thể khuất phục được ông, chính quyền đã đày ông ra Côn Đảo vào ngày 2/9/1964.

Tại Côn Đảo, Võ Ái Dân bị giam trong các khu biệt giam, trong đó có Chuồng Cọp Pháp và Chuồng Cọp Mỹ. Ông cho biết mình đã trải qua khoảng 5 năm ở Chuồng Cọp Pháp và hơn một năm ở Chuồng Cọp Mỹ.

Trong điều kiện nhà tù khắc nghiệt, những người tù chính trị phải chịu đói khát, thiếu thốn và nhiều hình thức tra tấn. Để chống chọi với cuộc sống khắc nghiệt, tù nhân phải tìm những loại lá, cỏ mà trâu bò có thể ăn được để làm thức ăn, gọi là “rau tù ăn”.

Nhưng sự khắc nghiệt của nhà tù không thể làm Võ Ái Dân và những người tù chính trị từ bỏ ý chí. Họ tiếp tục đấu tranh để bảo vệ khí tiết và giữ vững niềm tin.

Năm 1975, miền Nam được giải phóng. Võ Ái Dân trở về đất liền trên chuyến tàu đầu tiên từ Côn Đảo. Sau gần 14 năm bị giam cầm, trong đó gần 11 năm ở Côn Đảo, ông đã được chứng kiến ngày Côn Đảo được giải phóng.

Nhìn lại những năm tháng đã qua, ông luôn nhớ đến những đồng đội đã hy sinh và cho rằng mình còn sống là một món nợ với nhân dân, với những người đã hy sinh cho độc lập và thống nhất đất nước.

Câu chuyện về Võ Ái Dân là câu chuyện có thật về một người tù chính trị đã trải qua nhiều năm trong lao tù Côn Đảo nhưng vẫn giữ vững khí tiết và niềm tin cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn