Gần 40 năm một màu áo lính
Khói súng ở Buôn Ma Thuột vừa tan, non sông nối liền một dải vào năm 1975, nhưng cuộc đời binh nghiệp của ông Nguyễn Xuân Khôn vẫn chưa dừng lại ở đó. Người chiến sĩ pháo binh năm nào lại tiếp tục mang súng lên đường, hiến dâng những năm tháng trưởng thành nhất để bảo vệ biên giới Tây Nam và thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả tại Campuchia.
Phải đến năm 2001, sau gần 40 năm bền bỉ trong màu áo lính, ông mới chính thức gác lại súng đạn để trở về với cuộc sống đời thường. Khi được hỏi về chặng đường dài đã qua, ông Khôn khẽ mỉm cười, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu cả một thời hoa lửa: “Tôi phục vụ trong quân ngũ gần 40 năm, từ lúc là một chàng sinh viên đến khi mái đầu đã bạc. Nhìn lại, tôi chưa bao giờ hối hận vì đã dành trọn thanh xuân cho Tổ quốc. Những kỷ niệm về đồng đội và những năm tháng ở rừng già Tây Nguyên mãi mãi là một phần máu thịt, chảy trong huyết quản của tôi”, ông nói.
Giờ đây, ở tuổi ngoài 80, người lính già ấy đang cùng 20 đồng đội khác trong đoàn CCB tỉnh Nghệ An nghỉ dưỡng tại Làng Hữu nghị Việt Nam. Dẫu thời gian có thể làm mờ đi nhân ảnh, nhưng khí chất kiên trung của người lính già trên chiến trường Tây Nguyên vẫn vẹn nguyên trong từng cử chỉ, lời nói.
Ánh nắng chiều Hà Nội đổ dài trên sân Làng Hữu nghị, soi bóng một thế hệ đã dâng trọn đời mình cho màu cờ sắc áo. Với ông Nguyễn Xuân Khôn, bản hùng ca của cuộc đời không nằm ở quân hàm cao cấp lúc về hưu, mà nằm ở sự thanh thản trong tâm hồn của một người đã hoàn thành trọn vẹn lời thề với non sông.



