Gánh đất suốt đêm để kịp tiến độ
– Ký ức không quên của cựu Thanh niên xung phong Nguyễn Văn Độ, quê Thanh Thủy, Phú Thọ
Trong câu chuyện kể về những năm tháng tham gia lực lượng Thanh niên xung phong, cựu Thanh niên xung phong Nguyễn Văn Độ, quê xã Thanh Thủy, tỉnh Phú Thọ, vẫn nhớ như in một kỷ niệm đặc biệt – những đêm gánh đất không ngủ để kịp tiến độ làm đường tại khu vực Lâm Thao. Đó là những ngày tháng gian khổ, nhưng cũng là ký ức đẹp về tinh thần đoàn kết và ý chí quyết tâm của tuổi trẻ một thời.
Những năm đầu xây dựng khu vực Lâm Thao, việc làm đường phục vụ thi công các công trình, nhà máy là nhiệm vụ cấp bách. Tuy nhiên, địa hình nơi đây chủ yếu là ruộng trũng, đất yếu, việc đắp nền đường gặp rất nhiều khó khăn.
Ông Nguyễn Văn Độ kể lại rằng, có một đoạn đường đặc biệt quan trọng cần hoàn thành gấp để xe chở vật liệu có thể vào khu vực xây dựng nhà máy. Nếu đoạn đường này không hoàn thành đúng thời hạn, toàn bộ kế hoạch thi công phía sau sẽ bị đình trệ.
Đội Thanh niên xung phong khi đó nhận lệnh rõ ràng:
phải hoàn thành đoạn nền đường trong vòng 3 ngày, trong khi khối lượng đất cần đắp là rất lớn. Đây là nhiệm vụ không hề đơn giản, đòi hỏi sự nỗ lực tối đa của cả tập thể.
Ngay từ sáng sớm, cả đội bắt tay vào công việc. Người đào đất, người gánh đất, người san nền – tất cả làm việc liên tục không ngơi tay. Những chiếc quang gánh nặng trĩu đất được chuyển đi từng chuyến, từng chuyến một.
Thế nhưng đến cuối ngày, khi nhìn lại khối lượng công việc còn lại, ai cũng hiểu rằng nếu chỉ làm ban ngày thì chắc chắn không thể hoàn thành đúng tiến độ.
Không cần ai ra lệnh, cả đội đã cùng nhau đưa ra một quyết định:
tiếp tục làm việc suốt đêm.
Trong ánh đèn dầu leo lét giữa cánh đồng tối, từng bước chân vẫn đều đặn. Những chiếc quang gánh vẫn nhịp nhàng theo từng lượt người đi, người về. Không khí lao động khẩn trương nhưng đầy quyết tâm.
Ông Độ nhớ lại, có những đồng đội vai sưng đỏ vì gánh nặng, tay phồng rộp vì cuốc đất và khiêng gánh liên tục. Mồ hôi hòa lẫn với bùn đất, thấm ướt cả áo. Thế nhưng, trong hoàn cảnh gian khổ ấy, không ai bỏ cuộc, không ai than vãn.
Ai cũng hiểu rằng con đường ấy không chỉ là đất đá, mà còn là trách nhiệm và niềm tự hào của tuổi trẻ Thanh niên xung phong.
Sau hai ngày hai đêm làm việc không ngơi nghỉ, đến rạng sáng ngày thứ ba, đoạn đường quan trọng ấy đã cơ bản hoàn thành. Những lớp đất cuối cùng được san phẳng, nền đường dần hiện rõ dưới ánh sáng mờ của buổi sớm.
Khoảnh khắc đáng nhớ nhất, theo lời ông Độ, là khi chiếc xe vận tải đầu tiên từ từ lăn bánh trên con đường vừa được đắp xong.
Tiếng bánh xe lăn trên nền đất mới như một tín hiệu chiến thắng. Cả đội Thanh niên xung phong khi ấy đã cùng vỗ tay reo lên trong niềm vui và tự hào. Bao mệt nhọc của những ngày gánh đất xuyên đêm dường như tan biến hết trong giây phút ấy.
Đó không chỉ là niềm vui vì hoàn thành nhiệm vụ đúng tiến độ, mà còn là niềm tự hào vì đã góp phần nhỏ bé của mình vào công cuộc xây dựng quê hương, đất nước.
Giờ đây, khi đã trở thành một cựu Thanh niên xung phong, sống bình dị tại quê nhà Thanh Thủy, Phú Thọ, ông Nguyễn Văn Độ vẫn luôn nhớ về những năm tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết ấy. Mỗi lần nhắc lại câu chuyện gánh đất suốt đêm, ánh mắt ông lại ánh lên niềm tự hào.
Những ký ức về một thời gian khó không chỉ là câu chuyện của riêng ông, mà còn là hình ảnh tiêu biểu cho tinh thần vượt khó, đoàn kết và trách nhiệm của lực lượng Thanh niên xung phong trong những năm đầu xây dựng đất nước.
Câu chuyện “gánh đất suốt đêm để kịp tiến độ” của cựu Thanh niên xung phong Nguyễn Văn Độ không chỉ gợi nhớ về những tháng ngày lao động vất vả, mà còn truyền cảm hứng mạnh mẽ về ý chí, tinh thần cống hiến và lòng yêu quê hương – những giá trị vẫn luôn cần được gìn giữ và lan tỏa cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



