Người có công giúp đỡ cách mạng

Gánh gạo giữa làn ranh sinh tử

Hải Phòng24/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Thị Sáu sinh năm 1935, lớn lên ở một làng quê ven sông thuộc huyện Tiên Lãng, TP Hải Phòng. Cuộc đời bà, nếu nhìn bề ngoài, chỉ gói gọn trong những việc rất đỗi quen thuộc của người phụ nữ nông thôn: gánh lúa, nấu cơm, nuôi con, lo toan từng bữa. Nhưng trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, đôi vai gầy của bà không chỉ gánh gạo – mà còn gánh cả sự sống của đồng đội và mạch nối của cách mạng.

Khi chiến tranh lan về làng quê, chồng đi bộ đội, thanh niên lần lượt nhập ngũ, làng xóm tiêu điều bởi bom đạn và các đợt càn quét. Trong hoàn cảnh ấy, bà Sáu được tổ chức tin tưởng giao nhiệm vụ giao liên: đưa thư, chuyển tin, tiếp tế lương thực cho cơ sở cách mạng và các đơn vị hoạt động bí mật trong vùng.

Không có quân phục, không có súng đạn, “vũ khí” của bà chỉ là đôi quang gánh, chiếc thúng sờn và dáng vẻ một người đàn bà quê tất tả sớm hôm. Chính sự bình dị ấy lại trở thành tấm áo che chắn an toàn giữa vòng vây địch.

Mỗi chuyến đi là một lần bước sát lằn ranh sinh tử. Trong thúng gạo phủ lá chuối, có khi là tài liệu mật, có khi là thuốc men, có khi là mảnh giấy nhỏ ghi vội mệnh lệnh cho một trận đánh. Bà đi qua những con đường làng đầy hố bom, qua bốt gác, qua ánh mắt soi mói của địch. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, không chỉ bà mà cả cơ sở cách mạng có thể bị xóa sổ.

Có lần, trên đường tiếp tế, bà bị địch chặn lại tra hỏi. Đôi bàn tay run lên vì lo lắng, nhưng giọng nói vẫn giữ được sự tự nhiên của một người đàn bà đi chợ sớm. Bà bình thản kể chuyện gánh gạo lo bữa ăn cho đàn con ở nhà, kể chuyện mùa màng thất bát, để che đi nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực. Qua được trạm gác ấy, bà lặng lẽ quay vào lùm tre, ngồi xuống lau mồ hôi, rồi lại đứng dậy tiếp tục hành trình.

Những năm tháng đó, bà Sáu quen với việc đi trong đêm, về lúc rạng sáng, quen với tiếng bom xa vọng lại như tiếng sấm, quen với nỗi lo thường trực nhưng không bao giờ cho phép mình chùn bước. Bởi bà hiểu, nếu mình dừng lại, đồng đội phía trước có thể đói, có thể mất liên lạc, có thể rơi vào hiểm nguy.

Chiến tranh qua đi, hòa bình trở lại. Bà Sáu trở về đúng với dáng vẻ của một người mẹ, người bà nơi làng quê Tiên Lãng. Không huân chương treo trước ngực, không kể công trạng, bà lặng lẽ sống giữa đời thường, tiếp tục gánh gạo, gánh nước, nuôi con cháu khôn lớn.

Nhưng trong ký ức của những người từng được bà tiếp tế, từng nhận lá thư từ đôi quang gánh ấy, bà Trần Thị Sáu mãi là người phụ nữ đã gánh trên vai không chỉ gạo, mà là sinh mệnh của cả một đơn vị, cả một phong trào.

Hôm nay, khi đất nước yên bình, nhìn lại con đường làng rợp bóng tre, ít ai biết rằng nơi ấy từng in dấu chân một người phụ nữ thầm lặng. Chính từ những bước chân không tên ấy, cách mạng đã được nuôi dưỡng, chiến thắng đã được chắp cánh.

Đó là câu chuyện của bà Trần Thị Sáu –
một người phụ nữ bình thường,
nhưng mang trong mình một sự hy sinh phi thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn