GÁNH GẠO QUA CON DỐC
GÁNH GẠO QUA CON DỐC
Ông Lê Văn Quang năm nay đã gần chín mươi tuổi. Ông thường nói rằng mình không nhớ chính xác đã đi qua bao nhiêu con dốc trong những năm tham gia dân công, nhưng có một con dốc ông nhớ suốt đời.
Đó là một con dốc dài, quanh co giữa rừng.
Một buổi chiều, đoàn dân công phải đưa gạo vượt qua con dốc ấy để đến điểm tập kết. Mỗi người mang trên vai một bao gạo nặng.
Ông Quang lúc ấy mới hai mươi tuổi. Sau nhiều giờ đi bộ, hai vai đau rát, đôi chân gần như không còn sức.
Giữa đường, một cô gái trong đoàn bị ngã. Bao gạo trên vai đổ xuống đất.
Mọi người đều mệt, nhưng không ai bỏ mặc cô.
Hai người phía trước quay lại nhấc bao gạo lên. Một người khác nhận lấy phần hàng của cô. Ông Quang cũng san bớt gạo trong bao của mình.
“Chia ra mỗi người một ít, sẽ nhẹ hơn.”
Không ai bảo ai, cả đoàn cùng chia nhau gánh nặng.
Con dốc hôm ấy vẫn dài như trước, nhưng từng người một cố gắng bước tiếp.
Khi đến nơi tập kết, mọi người đặt những bao gạo xuống đất. Ai cũng mệt lả, nhưng nhìn nhau rồi bật cười.
Không ai nói mình đã làm được điều gì lớn lao.
Hơn bảy mươi năm sau, ông Quang vẫn nhớ hình ảnh những người dân công năm ấy cùng nhau san sẻ từng phần gạo.
Ông nói: “Một người có thể không mang nổi, nhưng nhiều người cùng góp sức thì việc khó cũng thành việc làm được.”
Đó cũng là điều ông nhớ nhất về những năm tháng kháng chiến.
Không chỉ có những người trực tiếp chiến đấu nơi chiến trường, mà còn có những đoàn dân công gánh gạo, vận chuyển hàng hóa, mở đường, tải thương và hàng triệu người dân ở hậu phương âm thầm góp sức.
Mỗi người một việc, mỗi người một phần đóng góp.
Và từ những đôi vai bình dị ấy, sức mạnh của hậu phương đã được chuyển đến tiền tuyến, góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.



