Gánh gạo qua đèo
Một nữ dân công gánh gạo qua những con đường núi hiểm trở. Với bà, mỗi gánh gạo đến được chiến khu là một phần đóng góp cho cuộc kháng chiến.
Chiếc đòn gánh trên vai bà Nguyễn Thị Mến đã hằn lên một vệt chai.
Mỗi ngày, bà cùng đoàn dân công đi hàng chục cây số.
Có những đoạn đường phải vượt qua đèo dốc.
Có những ngày trời mưa, bùn đất bám đầy chân.
Một lần, một cô gái trẻ trong đoàn ngồi xuống bên đường vì quá mệt.
Bà Mến đặt gánh gạo xuống.
— Cháu nghỉ một chút đi.
— Cháu sợ đoàn đi mất.
Bà Mến cười:
— Không ai bỏ cháu lại đâu.
Hai người cùng ngồi bên vệ đường.
Sau vài phút, bà Mến đứng dậy.
— Đi thôi.
Cô gái trẻ nhìn chiếc đòn gánh trên vai bà.
— Bác không mệt sao?
Bà Mến đáp:
— Mệt chứ. Nhưng phía trước có người đang chờ gạo.
Câu nói ấy khiến cô gái đứng dậy.
Họ tiếp tục đi.
Nhiều năm sau, bà Mến vẫn nhớ những con đường ấy.
Không phải vì chúng dài bao nhiêu cây số.
Mà vì trên mỗi bước chân của đoàn dân công khi ấy đều có một niềm tin: phía trước là ngày đất nước được độc lập, hòa bình.



