“Gánh gạo trong đêm mưa trắng núi”
Đêm mưa lớn, đường vận tải trơn như mỡ. Gạo ẩm, bao cát nặng gấp đôi. Lan – cô gái TNXP – vẫn gùi lên con dốc đứng. Đi được nửa đường, chân trượt, Lan ngã lăn. Nhưng cô đứng dậy ngay: “Gạo này là nuôi bộ đội, không được mất hạt nào.” Đêm đó, cô về đến trạm cuối cùng với bao gạo còn nguyên. Chỉ có vai áo cô rách toạc và bầm tím. Bạn hỏi sao không bỏ bớt. Lan chỉ cười: “Ước gì mang được nhiều hơn.”
Đêm mưa lớn, đường vận tải trơn như mỡ. Gạo ẩm, bao cát nặng gấp đôi. Lan – cô gái TNXP – vẫn gùi lên con dốc đứng.
Đi được nửa đường, chân trượt, Lan ngã lăn. Nhưng cô đứng dậy ngay: “Gạo này là nuôi bộ đội, không được mất hạt nào.”
Đêm đó, cô về đến trạm cuối cùng với bao gạo còn nguyên. Chỉ có vai áo cô rách toạc và bầm tím.
Bạn hỏi sao không bỏ bớt. Lan chỉ cười: “Ước gì mang được nhiều hơn.”


