Gạo Cụ Hồ ăn sáng mắt
Người Pacô vốn nổi tiếng là ngay thật. Những năm chiến tranh ác liệt và thiếu thốn là thế, gạo của bộ đội chất đầy giữa rừng nhưng không bao giờ mất. Chỉ cần nói “đây là gạo của Bác Hồ gửi cho chiến sỹ miền Nam” là không một ai đụng tới. Vậy mà có lần thấy thiếu 1 bao. Trạm trưởng giao liên mời xã đội trưởng A Vai ra hỏi chuyện. Hôm sau, A Vai ra trạm giao liên báo cáo đồng thời vác theo một bao gạo.
- Một người già nó lấy. Nó đói, nhưng không dám ăn. Nó đói quá, không vác ra trả được nhờ mình đem ra trả cho bộ đội.
- Nhiều người đói không?
- Nhiều.
- Thế du kích A Lang, A Nhiêu đâu?
- Nó chết rồi!
- Vì sao chết?
- Không có ăn nên chết!
- Bao nhiêu người chết?
- Mười lăm.
Trạm giao liên phát hoảng lên vội mở kho lấy gạo cấp cho bà con. Gạo được xã đội trưởng A Vai mang về phân phát cho các bếp. Dặn phải nấu cháo, ăn ba ngày cháo mới được ăn cơm, kẻo lại chết no. Sau khi húp những bát cháo cầm hơi, dân làng Alêlốc nói:
- Gạo Cụ Hồ cho ăn sáng mắt.



