Cựu Thanh niên xung phong

Gặp gỡ Bác: Hồ Thị Lài nữ dân công hỏa tuyến

Nghệ An03/07/2026Dương Thị Minh Huệ - Trường TH & THCS Hồ Tùng Mậu, Xã Quỳnh Anh (xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Gặp gỡ Bác: Hồ Thị Lài  nữ dân công hỏa tuyến

Vào một buổi chiều đầy ý nghĩa của tháng 4, trong hành trình tìm hiểu lịch sử quê hương và bày tỏ lòng tri ân sâu sắc tới các thế hệ đi trước, chúng em đã có dịp ghé thăm nhà bác Hồ Thị Lài ở xã Quỳnh Đôi (cũ) nay thuộc thôn Quỳnh Thiên, xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An. Bác là một nữ bộ đội từng tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Con đường nhỏ dẫn vào nhà bác như chậm lại giữa không gian yên bình, nhưng ẩn chứa phía sau đó là cả một thời “hoa lửa” đầy oanh liệt. Ngay từ những phút đầu tiên gặp gỡ, hình ảnh người nữ chiến sĩ năm xưa với ánh mắt hiền hậu mà kiên cường đã khiến chúng em không khỏi xúc động và kính phục, mở ra một câu chuyện đầy ý nghĩa và vô cùng tự hào.

Bác Lài kể lại với chúng em rằng, thực tế bác sinh năm 1956 nhưng vào tháng 8 năm 1973, khi nghe tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác đã không ngần ngại đăng ký lên đường nhập ngũ. Tuy nhiên, ở thời điểm ấy bác chỉ mới 17 tuổi, nên bị từ chối. Không cam lòng, bác đã về nhà, làm lại giấy tờ và khai sinh là năm 1955 để được 18 tuổi, đủ điều kiện lên đường nhập ngũ. Với lòng yêu nước nồng nàn và khát vọng của tuổi trẻ, bác lên đường tiếp tục hành trình cống hiến cho Tổ quốc.

Đầu tiên, bác được gửi đến đơn vị huấn luyện tại Hương Sơn, Hà Tĩnh (tỉnh Nghệ Tĩnh bấy giờ). Sau thời gian huấn luyện vất vả, bác cùng đồng đội bắt đầu hành trình gian nan từ miền Trung vào miền Nam, đi qua các tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế (tỉnh Bình Trị Thiên lúc bấy giờ) sau đó bác tiếp tục hành quân đến tỉnh Đắk Lắk. Tại chiến trường B Đắk Lắk, bác được giao nhiệm vụ san lấp làm đường, mở các tuyến giao thông huyết mạch cho các đoàn xe qua, chuẩn bị cho chiến dịch lớn năm 1975.

Bác nhớ như in những ngày mưa gió rét mướt, chỉ với một chiếc mũ cối trên đầu, trong điều kiện khó khăn thiếu thốn về mọi mặt, mỗi người chỉ được phát 1 nắm cơm trong tay, nước mưa rơi vào tay thành canh, trời càng mưa đường càng lầy lội, xe không qua được, các bác không được về lán mà ở ngoài đường xuyên suốt nhiều ngày đêm, có những đoạn đường phải phá cả ngọn đồi mới thông tuyến rất vất vả và gian nan.

Nói tới đây bác ngừng lại một chút hỏi chúng em: Các cháu có nghe câu thơ: “Rải lá cây làm chiếu, manh áo phủ làm chăn” không ? Những câu thơ ấy khắc họa đúng hoàn cảnh của các bác lúc bấy giờ. Mặc dù điều kiện khó khăn gian khổ như thế nhưng các bác không một ai nản lòng, vẫn kiên trì động viên nhau hoàn thành hết công việc được giao. Cuộc sống trong những ngày tháng ấy, dù khắc nghiệt, nhưng với bác đó là những năm tháng không thể nào quên trong cuộc đời của bác. (Ảnh minh họa những gian khổ của các Bác)

Những lời bác kể khiến chúng em ai cũng lắng lòng một nhịp, cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé trước những khó khăn trong cuộc sống hiện tại. Mọi mệt mỏi, lo lắng hàng ngày của chúng em trải qua dường như chẳng thấm tháp vào đâu khi so với những khó khăn, những hy sinh mà các bác đã trải qua.

Bác kể mỗi lần nghe bác Khả – Đại đội phó người Thái Bình thông báo tin chiến thắng, giải phóng từng miền quê, lòng các bác như bùng cháy niềm vui sướng. Những gian khổ, vất vả mà bao ngày tháng qua các bác đã gánh chịu bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự hân hoan, tự hào dâng trào. Từng khoảnh khắc ấy, trong lòng các bác như tràn ngập niềm tin và hy vọng, chiến công ấy như là phần thưởng xứng đáng cho tất cả sự hy sinh, đổ máu của những người lính chiến đấu vì độc lập, tự do.

Bác nhớ như in ngày 30/4/1975 khi nghe tin “Giải phóng Miền Nam” lúc đó cũng là giờ ăn trưa và không một ai ăn cơm, các bác hò reo nhảy lên sung sướng, bao nhiêu xoong, nồi...đưa ra gõ, âm thanh vang dội cả chiến khu. Nghe bác Lài kể tới đây, chúng em ai cũng hân hoan sung sướng như được sống lại khoảnh khắc linh thiêng đầy tự hào năm ấy của các bác, của đất nước mình.

Sau ngày giải phóng bác Lài vẫn chưa trở về quê hương mà bác cùng đồng đội vẫn ở lại để hàn gắn các vết thương do chiến tranh để lại. Tới tháng 2/1977 bác trở về quê hương tiếp tục sinh sống, xây dựng và đóng góp cho quê hương. Bác hiện đang là hội viên hội cựu chiến binh, hội viên hội người cao tuổi xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An.

Câu chuyện bác Lài kể đã khép lại, nhưng dư âm vẫn vang vọng trong lòng chúng em, như một bài học sâu sắc về lòng kiên cường, sự hy sinh và tình yêu nước vô bờ bến. Bác không chỉ là người kể chuyện, mà còn là người truyền lửa, là người mang đến cho chúng em những giá trị sống đáng quý. Chúng em hiểu rằng, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, chỉ cần giữ vững niềm tin và lòng kiên định, chúng ta cũng có thể vượt qua mọi thử thách, giống như các bác đã làm trong những năm tháng chiến tranh gian khổ ấy.

Trường TH & THCS Hồ Tùng Mậu

Dương Thị Minh Huệ

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn