gặp gỡ người chiến sĩ Nguyễn Đức Vạn
Chiều muộn ở thôn Châu Lỗ, xã Xuân Cẩm, tỉnh Bắc Ninh, con đường làng loang loáng ánh nắng cuối ngày. Trong căn nhà nhỏ mái ngói cũ, cựu chiến binh Nguyễn Đức Vạn ngồi bên ấm trà đặc, đôi mắt đã nhuốm màu thời gian nhưng vẫn ánh lên sự tỉnh táo lạ thường. Ông bảo, đời mình gắn với “thời hoa lửa” như một lẽ tự nhiên, không chọn mà cũng không thể quên. Những năm tháng tuổi đôi mươi, khi đất nước gọi tên, ông rời quê Châu Lỗ, bước vào quân ngũ với hành trang chỉ là chiếc ba lô vải và niềm tin giản
Chiều muộn ở thôn Châu Lỗ, xã Xuân Cẩm, tỉnh Bắc Ninh, con đường làng loang loáng ánh nắng cuối ngày. Trong căn nhà nhỏ mái ngói cũ, cựu chiến binh Nguyễn Đức Vạn ngồi bên ấm trà đặc, đôi mắt đã nhuốm màu thời gian nhưng vẫn ánh lên sự tỉnh táo lạ thường. Ông bảo, đời mình gắn với “thời hoa lửa” như một lẽ tự nhiên, không chọn mà cũng không thể quên. Những năm tháng tuổi đôi mươi, khi đất nước gọi tên, ông rời quê Châu Lỗ, bước vào quân ngũ với hành trang chỉ là chiếc ba lô vải và niềm tin giản



