Gặp lại chiến sĩ năm xưa
Gặp lại chiến sĩ năm xưa
Mùa hè năm 1972, để giữ Thành cổ Quảng Trị, hàng vạn sinh viên rời giảng đường, khoác áo lính, vượt sông Thạch Hãn trong mưa bom bão đạn. Giữa đêm tối đặc quánh, con đò nhỏ của bố con bà Nguyễn Thị Thu trở thành lối đi sinh tử, lặng lẽ đưa từng tốp chiến sĩ sang bờ bên kia.
Ban ngày máy bay gầm rú, bom đạn cày xới mặt đất, đêm đến bà Thu mới dám chèo đò. Ánh lửa từ bom nổ loé lên trong khoảnh khắc, đủ để nhìn thấy gương mặt những chàng trai trẻ trước khi họ khuất vào bóng tối. Có người bị thương nặng, vừa cập bờ đã hy sinh, tiếng gọi “mẹ ơi” xé lòng người đưa đò.
Trong hàng vạn chiến sĩ bà chở qua sông, sau này chỉ có hai người còn sống trở về. Bà không kịp nhớ tên, nhớ mặt, chiến tranh đã cuốn tất cả đi quá nhanh.
Bốn mươi sáu năm sau, một cụ ông tóc bạc vượt hàng trăm cây số từ miền Bắc vào Quảng Trị tìm gặp lại nữ du kích năm xưa. Đó là ông Phạm Hùng – người lính Thành cổ từng được đưa qua sông trong đêm tối. Cuộc gặp ngắn ngủi mà nghẹn ngào, bởi giữa bao mất mát, được gặp lại nhau đã là một điều hiếm hoi đến nhói lòng.



