Khác

Gặp lại giữa hai bờ ký ức

Gặp lại giữa hai bờ ký ức Dòng sông năm ấy vẫn chảy. Nước không còn đục ngầu như những ngày bom đạn, mà trong xanh, lặng lẽ trôi giữa hai bờ cỏ xanh rì. Người dân trong vùng gọi nó bằng cái tên quen thuộc từ bao đời, nhưng với ông Minh, đó không chỉ là một con sông. Đó là ranh giới của ký ức.

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gặp lại giữa hai bờ ký ức Dòng sông năm ấy vẫn chảy. Nước không còn đục ngầu như những ngày bom đạn, mà trong xanh, lặng lẽ trôi giữa hai bờ cỏ xanh rì. Người dân trong vùng gọi nó bằng cái tên quen thuộc từ bao đời, nhưng với ông Minh, đó không chỉ là một con sông. Đó là ranh giới của ký ức. Bốn mươi năm trước, nơi đây từng là chiến tuyến. Hai bờ sông – hai phía đối đầu. Những đêm dài, ánh pháo sáng xé toạc bầu trời, soi rõ từng bóng người ẩn hiện. Tiếng gọi nhau, tiếng súng, tiếng nước vỗ… tất cả hòa thành một bản ký ức không thể nào quên. Hôm nay, ông Minh trở lại. Ông đứng bên bờ sông, mái tóc đã bạc, đôi mắt vẫn sâu và lặng như dòng nước trước mặt. Trên tay ông là một chiếc khăn cũ, đã sờn mép – kỷ vật duy nhất còn lại của một người. Một người mà ông chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp lại. Ngày đó, ông là một người lính trẻ. Trong một trận giao tranh ác liệt bên bờ sông, ông bị thương, lạc đơn vị. Đêm xuống, giữa cái lạnh và nỗi đau, ông cố lết đến mép nước. Rồi ông ngất đi. Khi tỉnh lại, ông thấy mình nằm trong một túp lều nhỏ. Bên cạnh là một người lính – nhưng không phải đồng đội của ông. Người ấy mặc quân phục phía bên kia. Ánh mắt họ chạm nhau. Một khoảnh khắc căng thẳng, tưởng như chỉ cần một cử động sai lầm là mọi thứ sẽ kết thúc. Nhưng người lính kia không làm gì cả. Anh đưa cho ông một bát nước. “Uống đi,” anh nói khẽ. Giọng nói không mang thù hằn. Chỉ là một con người nói với một con người. Những ngày sau đó, người lính ấy âm thầm chăm sóc ông. Băng bó vết thương, chia cho ông từng miếng lương khô ít ỏi. Họ không hỏi nhiều về nhau. Chỉ biết tên. “Minh.” “Tôi là Dũng.” Một buổi sáng, khi vết thương đã đỡ, Dũng đưa ông ra bờ sông. “Anh phải đi thôi. Ở lại… không an toàn.” Minh nhìn anh, không biết nói gì. “Còn anh?” Minh hỏi. Dũng cười nhẹ:
“Tôi ở đây.” Một chiếc khăn được Dũng đưa cho ông. “Phòng khi cần.” Minh nhận lấy. Rồi anh bước xuống nước, bơi qua bên kia. Khi quay đầu lại, Dũng vẫn đứng đó, bên bờ đối diện. Hai con người. Hai phía. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, không còn ranh giới. Chỉ còn lại một điều giản dị – tình người. Nhiều năm sau, chiến tranh đã lùi xa. Ông Minh trở lại con sông ấy với một hy vọng mong manh – rằng có thể tìm lại dấu vết của người năm xưa. Ông hỏi thăm dân làng. Có người nhớ mang máng, có người lắc đầu. Thời gian đã cuốn đi quá nhiều thứ. Một buổi chiều, khi ông đang ngồi bên bờ sông, một người đàn ông lớn tuổi bước đến. “Ông… có phải là Minh không?” Ông giật mình. Người đàn ông ấy gầy, tóc bạc, nhưng ánh mắt… ánh mắt ấy, ông không thể nhầm. “Dũng…?” Cả hai đứng lặng. Không ai nói gì trong vài giây, như để chắc chắn rằng đây không phải là giấc mơ. Rồi họ bước lại gần nhau. “Anh còn sống…” – Minh nghẹn giọng. Dũng cười:
“Tôi cũng nghĩ… không bao giờ gặp lại anh nữa.” Họ ngồi xuống bên bờ sông. Dòng nước vẫn chảy như ngày nào. Minh lấy ra chiếc khăn cũ. “Tôi vẫn giữ.” Dũng nhìn, mắt chợt đỏ:
“Tôi tưởng… anh đã quên.” Minh lắc đầu:
“Có những thứ… không thể quên.” Họ kể cho nhau nghe về cuộc đời sau chiến tranh. Những mất mát, những lần tưởng như không thể vượt qua. Nhưng rồi, họ vẫn sống. Và hôm nay, họ gặp lại. Không còn chiến tuyến. Không còn hai phía. Chỉ còn hai con người đã từng cứu nhau – bằng một điều đơn giản nhất. Tình người. Mặt trời dần lặn sau rặng tre. Ánh chiều nhuộm vàng mặt sông. Dũng đứng dậy, nhìn sang bờ bên kia:
“Ngày xưa… tôi cứ nghĩ con sông này chia chúng ta ra.” Minh mỉm cười:
“Nhưng hóa ra… nó lại là nơi để chúng ta gặp lại.” Họ đứng bên nhau, nhìn dòng nước trôi. Giữa hai bờ ký ức, quá khứ và hiện tại, chiến tranh và hòa bình… Cuối cùng, thứ còn lại không phải là hận thù. Mà là một bàn tay đã từng chìa ra trong lúc con người cần nhau nhất. Gặp lại giữa hai bờ ký ức –
không phải để nhớ về chiến tranh,
mà để tin rằng tình người có thể vượt qua tất cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn