Gặp lại người ném bom Dinh Độc Lập
Tháng 4/1976, tôi gặp Nguyễn Thành Trung và gia đình. May mắn cho tôi là mẹ anh Trung còn sống. Lúc này, đài chúng tôi có mua được máy quay phim Betacm, ghi được hình và tiếng rất tốt. Bà nói: “Lúc đó tôi sợ quá. Nhiều người xung quanh nói, con bà đã đi sai đường rồi. Lại càng lo thêm vì nó được điều qua Mỹ học lái máy bay. Trung bảo ai nói gì nói, má đừng có lo, sau này thì má sẽ biết con như thế nào...”. Giọng nói Nam Bộ của bà chân chất, mãi sau này khi nghe lại, tôi thấy hình như những người
Anh Trung kể: “Người Mỹ dạy chúng tôi lái máy bay là phải có đội, có đoàn, không thể đi lẻ một mình được”. Ngày 08/4/1975, tôi quyết định hành động. Mục đích của tôi không phải ném bom Dinh Độc Lập để giết Tổng thống Thiệu mà muốn góp phần gây tiếng vang làm tan rã quân đội Sài Gòn, sớm kết thúc chiến tranh để dân tộc Việt Nam hưởng được hòa bình thống nhất.
Hôm đó, phi đội chúng tôi có 3 chiếc F5E. Chiếc thứ nhất do một Thiếu tá lái, chiếc thứ hai do tôi - Trung úy Nguyễn Thành Trung và chiếc thứ ba do một Đại úy lái.
Từ sân bay Tân Sơn Nhất, ngồi trên buồng lái đi ra điểm xuất phát, trong đầu tôi luôn nghĩ, đi hay không đi, nếu đi thì vợ con mình ra sao… và tôi quyết định đi. Nguyên tắc phi đội bay, chiếc bay đầu tiên kế đó cứ 5 giây là chiếc tiếp theo và trong chuyến bay chỉ có người chỉ huy số 1 mới có quyền dùng vô tuyến, còn những máy bay khác thì không. Họ có thể dùng tay ra hiệu, vì vậy ta hay thấy những chiếc máy bay hay bay gần nhau. Tôi dựa vào đặc điểm này và dùng tay ra hiệu máy bay tôi bị trục trặc về điện, nên chiếc thứ 3 bay lên. Chỉ huy thì nghĩ tôi không bay thì 2 chiếc bay thôi, còn chòi chỉ huy dưới đất thì nghĩ tôi có chút vấn đề, chậm chút rồi bay, họ không bảo tôi đưa máy bay vào ụ.
Vậy là chiếc thứ 3 bay được 5 giây thì tôi bay lên, 10 giây trên không thì khoảng cách xa lắm. Lên Hóc Môn, tôi vòng về Chợ Lớn, hướng tới Dinh Độc Lập ném bom. Lần thứ nhứt tôi ném sai mục tiêu. Tôi xem máy ngắm chỉnh lại, vì hôm đó tôi bay trên chiếc máy bay của người phi công khác. Tôi đảo lại và ném bom lần 2, thấy khói bốc lên ở góc Dinh Độc Lập. Tôi yên tâm để bay về vùng giải phóng. Bay ngang kho xăng Nhà Bè, tôi bắn mấy loạt đạn nhưng không thấy gì. Tôi nghe tiếng trong máy vô tuyến báo tất cả các máy bay phải hạ cánh, những máy bay khác không được cất cánh. Tôi yên tâm vì không phải đánh nhau trên không và bay về sân bay Lộc Ninh. Tôi đã hạ cánh xuống sân bay Lộc Ninh an toàn và đã được anh em tiếp đón như người thân trong nhà.



