Bài viết

Gặp lại người tường thuật chiến thắng 30/4 ở Sài Gòn

Hà Tĩnh09/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Chưa bao giờ tôi mất niềm tin và khát vọng, ngay cả những ngày tháng vướng vào vòng lao lý. Với tôi, cuộc đời thật vô cùng và nó vẫn luôn ở phía trước... Chấp nhận, buông xuôi thì chính thời gian sẽ hủy diệt mình, tai họa sẽ chôn vùi mình…”, cựu nhà báo Trần Mai Hạnh đã chia sẻ như vậy trong buổi gặp gỡ tại Hà Nội vào một sáng tháng 4.

Biến tai họa thành năng lượng để sống mãnh liệtHơn 40 năm đã qua kể từ khi Trần Mai Hạnh có mặt tại Dinh Độc Lập viết bài tường thuật đầu tiên về chiến thắng 30/4/1975, cuộc đời ông đã trải qua bao thăng trầm sóng gió. Đang lúc ở đỉnh cao sự nghiệp thì tai họa nghề nghiệp ập tới, Trần Mai Hạnh bị đẩy vào vòng lao lý với bao hệ lụy... Thế nhưng, gặp lại ông hôm nay, dường như tai họa, biến cố đã không còn lưu dấu. Ông bảo, cuộc sống của mình trước và sau biến cố vẫn thế: Một nhà báo, nhà văn lao động miệt mài với biết bao khát khao, dự định. Mặc dù mất hết các chức vụ - thành quả của cả một đời lao động cống hiến, nhưng như ông nói, còn may vì vẫn còn trí tuệ và cây bút. Những bài báo, tác phẩm văn chương ký tên và bút danh Trần Nhật Thi của ông vẫn đều đặn ra mắt.gap lai nguoi tuong thuat chien thang 30 4 o sai gonĐặc phái viên Việt Nam Thông tấn xã Trần Mai Hạnh (đeo kính) cùng các đồng nghiệp TTXGP trước cửa ngõ Sài Gòn sáng sớm 30/4/1975“Có lẽ không ai ngờ tôi có thể đón nhận tai họa, trải qua và vượt lên một cách điềm tĩnh đến thế. Bởi lẽ, ngay từ đầu khi vụ việc xảy ra, tôi đã biết bản chất của nó là gì? Mình sẽ bị xô đẩy tới đâu? Vì vậy, chưa bao giờ tôi mất niềm tin và khát vọng, ngay cả những ngày tháng vướng vào vòng lao lý. Nếu buông xuôi thì chính thời gian sẽ hủy diệt mình, tai họa sẽ chôn vùi mình…”, Trần Mai Hạnh mở đầu câu chuyện cuộc đời mình...Nói về luồng dư luận một thời đã làm ông khốn đốn, Trần Mai Hạnh khẳng định, ông không sống bằng dư luận, và cũng không chờ đợi lời xin lỗi từ những người đã cố tình vu khống, thông tin bịa đặt đủ điều về mình. Khi cuộc trò chuyện giữa chúng tôi đang diễn ra, Trần Mai Hạnh cho biết trong ông vẫn còn rất nhiều dự định, công việc phải làm, chỉ sợ thời gian không còn nhiều…“Cuộc đời này phải biết tiêu hóa được cả thành công và thất bại, cả những sung sướng lẫn đắng cay. Nếu cứ khư khư ôm lấy hận thù và sự oán trách, tự nuối tiếc dằn vặt mình thì chẳng khác nào tự sát. Phải biết biến tai họa thành năng lượng sống để mãnh liệt bước tiếp trong cuộc đời này. Tôi tự thấy mình là người hạnh phúc khi đã làm được điều ấy, tới giờ phút này…”, ông Trần Mai Hạnh chia sẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn