Gậy Trường Sơn – Biểu tượng của ý chí và niềm tin trên con đường ra trận
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bên cạnh những tuyến đường huyền thoại, những đoàn xe vận tải hay những chiếc ba lô bạc màu, có một vật dụng vô cùng giản dị đã trở thành biểu tượng của người lính Trường Sơn – đó là chiếc gậy Trường Sơn. Không chỉ là vật dụng hỗ trợ hành quân, chiếc gậy còn gửi gắm niềm tin, ý chí và khát vọng chiến thắng của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam lên đường vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bên cạnh những tuyến đường huyền thoại, những đoàn xe vận tải hay những chiếc ba lô bạc màu, có một vật dụng vô cùng giản dị đã trở thành biểu tượng của người lính Trường Sơn – đó là chiếc gậy Trường Sơn. Không chỉ là vật dụng hỗ trợ hành quân, chiếc gậy còn gửi gắm niềm tin, ý chí và khát vọng chiến thắng của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam lên đường vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Đầu năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, phong trào thanh niên miền Bắc hăng hái lên đường nhập ngũ diễn ra sôi nổi khắp nơi. Trong không khí ấy, ba người bạn thân quê xã Hòa Xá, huyện Ứng Hòa (Hà Tây cũ) là Phùng Văn Quán, Lưu Tiến Long và Đỗ Tít cùng khoác ba lô hành quân vào chiến trường miền Nam.
Trong một lần nghỉ chân trên đường vượt Trường Sơn, ba người đã chặt những thân tre, trúc và gỗ rừng để làm gậy chống khi vượt đèo, lội suối. Ban đầu chỉ là một sáng kiến nhỏ giúp việc hành quân đỡ vất vả, nhưng hiệu quả của chiếc gậy nhanh chóng được các đơn vị khác học tập và nhân rộng. Từ đó, chiếc gậy Trường Sơn trở thành người bạn đồng hành không thể thiếu của hàng vạn chiến sĩ trên những chặng đường hành quân gian khổ.
Chiếc gậy giúp người lính giữ thăng bằng khi vượt dốc, băng qua suối sâu, chống đỡ trên những con đường trơn trượt và mang vác nặng. Nhưng hơn cả giá trị sử dụng, nó còn là điểm tựa tinh thần, cùng người lính vượt qua những tháng ngày mưa bom, bão đạn, đói rét và hiểm nguy giữa đại ngàn Trường Sơn.
Khi đơn vị chiến đấu tại Quảng Trị, ba người lính đã gửi những chiếc gậy của mình về quê hương như một lời nhắn bình an gửi đến gia đình. Từ đó, người dân Hòa Xá lưu giữ những chiếc gậy như báu vật và nảy ra sáng kiến trao gậy cho các thanh niên trước ngày nhập ngũ với mong muốn tiếp thêm niềm tin và lời chúc "chân cứng đá mềm" trên con đường bảo vệ Tổ quốc.
Chính câu chuyện cảm động ấy đã truyền cảm hứng để nhạc sĩ Phạm Tuyên sáng tác ca khúc "Chiếc gậy Trường Sơn" vào năm 1967. Giai điệu hào hùng cùng hình ảnh chiếc gậy bình dị nhanh chóng lan tỏa khắp cả nước, trở thành bài ca quen thuộc của lớp lớp thanh niên lên đường ra trận. Chiếc gậy từ một vật dụng bình thường đã trở thành biểu tượng của tinh thần xung kích, lòng yêu nước và ý chí vượt mọi gian khổ của người lính Trường Sơn.
Sau chiến tranh, ông Phùng Văn Quán luôn đau đáu tìm lại chiếc gậy đã gắn bó với mình suốt những ngày hành quân. Sau nhiều năm thất lạc, ông may mắn nhận lại chiếc gậy với dòng chữ do chính tay mình khắc từ năm 1967: "Thà quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh – Trường Sơn 1-4-67." Đối với ông, đó không chỉ là một kỷ vật mà còn là ký ức thiêng liêng về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường.
Ngày nay, chiếc gậy Trường Sơn được gìn giữ như một hiện vật lịch sử quý giá, nhắc nhớ về một thời tuổi trẻ sẵn sàng hiến dâng tất cả cho độc lập dân tộc. Dẫu chỉ là một đoạn tre, một khúc gỗ mộc mạc, chiếc gậy đã trở thành biểu tượng bất diệt của ý chí, nghị lực và lòng yêu nước của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.


