Bài viết

Ghế Gỗ Trước Cổng Trường

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Chiếc Ghế Gỗ Trước Cổng Trường

Năm 1972, trước cổng một ngôi trường làng có đặt một chiếc ghế gỗ cũ. Ghế không sơn, mặt đã sẫm màu theo năm tháng, một chân hơi lệch nên khi ngồi xuống sẽ khẽ lắc nhẹ.

Không ai nhớ ghế có từ bao giờ.

Nhưng nó luôn ở đó.

Mỗi buổi sáng, thầy bảo vệ lại quét sân, rồi đặt lại chiếc ghế đúng vị trí cũ trước cổng.

Không ai bảo làm vậy.

Nhưng ai cũng quen.

Huy là người hay ngồi trên chiếc ghế ấy nhất.

Không phải lâu, chỉ ngồi chờ bạn, hoặc ngồi nhìn học sinh đi qua cổng.

“Ghế này có gì hay mà ngồi hoài vậy?” bạn hỏi.

Huy đáp:
“Ngồi thấy người ta đi vào.”

Năm 1973, có những ngày trường nghỉ đột ngột, cổng vắng hơn. Chiếc ghế cũng ít người ngồi.

Nhưng nó vẫn ở đó.

Một buổi chiều, có người lạ đứng trước cổng trường.

Ông nhìn chiếc ghế rất lâu.

“Ghế này ai ngồi vậy?” ông hỏi.

Huy đáp:
“Nhiều người.”

Ông cười nhẹ:
“Cũ vậy mà còn dùng à?”

Huy gật đầu.

Ông ngồi xuống thử.

Chiếc ghế kêu “kẽo kẹt” nhẹ.

Ông nói:
“Không chắc lắm.”

Huy đáp:
“Nhưng vẫn ngồi được.”

Ông im lặng.

Rồi ngồi thêm một lúc.

Năm 1974, một chân ghế bị nứt nhẹ sau một lần mưa lớn. Thầy bảo vệ muốn thay.

Nhưng thầy hiệu trưởng nói:
“Cứ để đó, còn dùng được.”

Chiếc ghế được gia cố lại bằng một thanh gỗ nhỏ.

Nhìn không đẹp hơn, nhưng chắc hơn.

Huy vẫn ngồi đó mỗi sáng.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Trường học đông học sinh trở lại, cổng trường rộn ràng hơn, tiếng trống vang đều đặn.

Chiếc ghế gỗ vẫn đặt trước cổng.

Một buổi sáng, người lạ năm xưa quay lại.

Ông đứng nhìn cổng trường.

“Vẫn còn chiếc ghế này à?” ông hỏi.

Huy gật đầu.

Ông cười:
“Giờ có ghế mới nhiều rồi.”

Huy đáp:
“Nhưng ghế này vẫn còn chỗ.”

Ông hỏi:
“Chỗ gì?”

Huy nhìn cổng trường:

“Chỗ để bắt đầu một ngày.”

Ông im lặng.

Rồi ngồi xuống lần nữa.

Tiếng học sinh đi qua, tiếng gọi nhau, tiếng trống trường vang lên phía trong.

Chiếc ghế khẽ lắc.

Không vững như mới.

Nhưng vẫn giữ được người ngồi lại.

Vì có những thứ không cần mới để trở nên quan trọng—

chỉ cần nó vẫn còn đứng ở đúng nơi người ta từng bắt đầu và từng quay về mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn