Cựu chiến binh

GIA ĐÌNH CÁCH MẠNG Từ KHÓI LỬA CHIẾN TRANH đến ÁNH SÁNG ĐỜI THƯỜNG

Hải Phòng23/01/2026Trần Văn Đồng (Đoàn xã Vĩnh Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông : Trần Văn Điềm sinh ngày 19 tháng 3 năm 1946, tại thôn Bến Vọng, xã Hưng Nhân, huyện Vĩnh Bảo ( nay là thôn Bến Vọng xã Vĩnh Hải ) thành phố Hải Phòng . Sinh ra trong một gia đình thuần nông, tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng, lam lũ nhưng giàu truyền thống yêu nước. Tôi đến gặp ông vào một buổi mùa đông lặng gió . Người lính năm xưa ngồi lại, chậm rãi kể về những tháng ngày đã lùi xa trong khói lửa.Giọng ông trầm hơn, ánh mắt như dừng lại ở một nơi rất xa – nơi có đồng đội, có chiến trường, có tuổi hai mươi gửi lại không trở về. Ông nói: “Các cháu sinh ra trong hòa bình, không cần phải cầm súng như chúng tôi ngày trước. Nhưng các cháu phải biết giữ gìn hòa bình bằng cách sống cho tử tế, có trách nhiệm và biết yêu Tổ quốc theo cách của mình.” Theo lời ông kể lại : Năm 1967 , Khi đất nước đang trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, khi ông vẫn còn là chàng thanh niên 21 tuổi đang vào độ tuổi đẹp nhất của đời người với bao ước mơ và hoài bão nhưng vẫn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế vào Công trường 21, Nông trường 2 (E21 – F2), Quân khu 5 chiến đấu tại một trong những mặt trận ác liệt nhất ở Quảng Nam – Đà Nẵng (lúc đó gọi là Quảng Đà ) và Kom Tum. Ở đó, giữa mưa bom bão đạn, cái chết và sự sống chỉ cách nhau gang tấc, ông cùng đồng đội bám trụ từng tấc đất, giữ vững niềm tin chiến thắng.Trong một trận đánh ác liệt , ông bị thương do sức ép bom mìn , bị thương ở cánh tay phải. Máu và nước mắt cùng được hòa vào đất đỏ Tây Nguyên, nhưng ý chí của người lính không bao giờ gục ngã. Dù mang trên mình thương tật được đưa về điều trị , ông vẫn giữ trọn niềm tin vào thắng lợi của cách mạng. Sau ba năm điều trị, đến năm 1969, ông hoàn thành điều trị tại Đội điều trị thương tật 205 – Ninh Giang. Không trở lại đơn vị chiến đấu cũ, ông chuyển sang làm quân lực địa phương tại Hải Phòng, rồi được tạo điều kiện chuyển ngành đi học văn hóa tại trường bổ túc công nông Hải Phòng sơ tán về Vĩnh An - Vĩnh Bảo, bắt đầu một chặng đường mới – chặng đường của người thầy thuốc. Với nghị lực phi thường của một thương binh loại A ( thương tật 41% ) hạng 3/4 , ông tiếp tục theo học tại trường Cao đẳng Y tế Hải Dương, chuyên ngành Hình ảnh học. Từ năm 1973 đến 1977, ông công tác tại Viện E (Hà Nội). Sau đó, ông chuyển về Viện Nhi Hải Phòng (1977–1981), tiếp tục đi học chuyên khoa tại Tiệp Khắc từ năm 1981 đến 1984. Từ năm 1985 đến năm 2004, ông gắn bó trọn vẹn sự nghiệp với Bệnh Viện Nhi Hải Phòng, tận tụy cứu chữa cho biết bao thế hệ trẻ em, trước khi nghỉ hưu theo chế độ. Không chỉ là người lính kiên cường và người thầy thuốc tận tâm, ông Trần Văn Điềm còn là một Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam được kết nạp từ những năm tháng chiến tranh ác liệt . Ông được trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất , và Huy hiệu 55 năm tuổi Đảng. Gia đình ông cũng là gia đình có truyền thống cách mạng. Anh trai ông – liệt sĩ Trần Văn Mục , sinh năm 1937, hy sinh ngày 27/1/1968 tại chiến trường Quảng Trị, trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Liệt sĩ Mục cũng là một Đảng viên kiên trung của Đảng Cộng sản Việt được nhà nước trao bằng Tổ Quốc Ghi Công , Huân chương Giải phóng hạng Nhất, Huân chương Kháng chiến hạng Ba . Hai anh em, hai số phận, cùng chung một lý tưởng: “Sống vì Tổ quốc, chết hóa anh hùng.” Cuộc đời ông Trần Văn Điềm là minh chứng sống động cho hình ảnh “Bộ đội Cụ Hồ”: Ra trận không tiếc máu xương Trở về đời thường vẫn trọn nghĩa, vẹn tình với nhân dân và đất nước. Ngọn lửa chiến tranh đã thiêu đốt tuổi xuân của họ, nhưng cũng chính từ đó nở ra những bông hoa lửa – hoa của lòng yêu nước, của sự hy sinh, của niềm tin bất diệt vào ngày độc lập, thống nhất.Hôm nay, khi đất nước thanh bình, câu chuyện về ông – người lính năm xưa, người cán bộ ngành y tận tụy – vẫn lặng lẽ tỏa hương. Đó không chỉ là ký ức của một con người, mà là một phần lịch sử sống, để thế hệ mai sau hiểu rằng:Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả cuộc đời của những con người bình dị mà vĩ đại. Câu chuyện thời hoa lửa ấy sẽ mãi là ngọn lửa truyền thống, soi đường cho các thế hệ hôm nay và mai sau

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn