Bài viết

Giá Súng Bằng Xương Máu Trên Đỉnh Đông Khê

Chuyện kể về hành động quả cảm, vô tiền khoáng hậu của anh hùng liệt sĩ La Văn Cầu. Trong trận đánh ác liệt mở màn chiến dịch Biên giới Thu Đông 1950, dẫu một cánh tay đã bị đạn giặc bắn nát, anh vẫn nén đau đớn, nhờ đồng đội dùng dao chặt đứt cánh tay vướng víu để tiếp tục ôm bộc phá xông lên, giật sập lô cốt đầu cầu của địch.

Tây Ninh07/07/2026Võ Tấn Đạt (xã Bình Đức)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 9 năm 1950, chiến dịch Biên giới Thu Đông mở màn bằng trận đánh công kiên quy mô lớn vào cụm cứ điểm Đông Khê (Cao Bằng) của quân Pháp. Đêm ngày 16 tháng 9, mưa tầm tã rơi xuống núi rừng Việt Bắc, tiếng đại bác của ta rền vang, báo hiệu giờ khai hỏa. Đơn vị của La Văn Cầu – một chiến sĩ trẻ người dân tộc Tày – được giao nhiệm vụ đánh bộc phá mở đường ở hướng chủ yếu.

Cứ điểm Đông Khê được bảo vệ bởi hệ thống tường thành kiên cố và các lô cốt ngầm sở hữu hỏa lực cực mạnh. Khi tiếng súng xung phong vang lên, quân Pháp từ các lỗ châu mai điên cuồng vãi đạn đại liên xuống trận địa, ghim chặt đội hình của ta dưới những hào bùn nước. Nhiều chiến sĩ bộc phá dũng cảm lao lên đều bị trúng đạn. Tình thế vô cùng căng thẳng.

Lúc này, La Văn Cầu đang ôm một khối bộc phá nặng 12kg chờ lệnh. Thấy đồng đội ngã xuống, lòng anh như lửa đốt. Lợi dụng bóng đêm và làn khói đạn, anh khom người, thoăn thoắt lao vọt qua các gốc cây đầy mảnh bom để tiếp cận hàng rào dây kẽm gai.

Bất thình lình, một quả pháo của địch nổ tung ngay sát cạnh. Sức ép khủng khiếp hất văng La Văn Cầu xuống một hố pháo. Khi tỉnh lại, anh thấy toàn thân đau nhức, tai lùng bùng. Đau đớn nhất là cánh tay phải của anh đã bị trúng mảnh pháo, xương dập nát, chỉ còn dính lủng lẳng bởi một chút da thịt. Đầu gối bên trái của anh cũng bị một mảnh đạn khác găm sâu, máu chảy đầm đìa.

La Văn Cầu cố gượng dậy nhưng cánh tay gãy buông thõng, đung đưa vướng víu khiến anh không thể ôm nổi khối bộc phá 12kg. Quân địch trên đồn vẫn không ngừng bắn phá, thời gian không đợi một ai. Trong một quyết định dứt khoát đến lạnh người, anh lết lại gần một người đồng đội đang nằm gần đó và nói:

"Chặt hộ tôi cánh tay này đi! Nó vướng quá, tôi không ôm được bộc phá!"

Người đồng đội nhìn vết thương, run rẩy không nỡ ra tay. Nhưng trước ánh mắt kiên định, thét lửa của La Văn Cầu, anh hiểu rằng không thể chần chừ. Người đồng đội rút chiếc dao găm, nghiến răng chặt đứt phần da thịt còn sót lại của cánh tay phải cho anh.

Không một tiếng rên rỉ, La Văn Cầu dùng chiếc răng cắn chặt vạt áo để nén cơn đau thấu trời xanh. Anh dùng cánh tay trái còn lại ghì chặt khối bộc phá vào ngực, hai chân đầy máu vẫn rướn bước, bò bằng khuỷu tay và đầu gối tiến về phía lô cốt đầu cầu của giặc.

Bằng ý chí thép vượt lên trên mọi giới hạn chịu đựng của một con người, La Văn Cầu đã tiếp cận được mục tiêu. Anh dùng tay trái đẩy khối bộc phá vào khe hở của lô cốt giặc, răng cắn chốt giật kíp nổ rồi nhanh chóng lăn mình xuống rãnh hào sâu.

Uỳnh!

Một tiếng nổ chói tai xé toạc màn đêm Đông Khê. Lô cốt đầu cầu kiên cố của thực dân Pháp phút chốc bị thổi bay thành từng mảnh, hỏa lực địch hoàn toàn câm lặng.

"Lô cốt sập rồi! Anh em xung phong!" – Hàng trăm chiến sĩ từ các phía như những mũi tên lao qua cửa mở, tràn vào làm chủ căn cứ Đông Khê, mở toang cánh cửa thắng lợi cho chiến dịch Biên giới lịch sử.

La Văn Cầu ngã gục trên chiến trường vì kiệt sức và mất máu, nhưng anh đã được cứu sống kịp thời. Câu chuyện "chặt tay phá đồn" của người con trai đất Tày năm ấy đã trở thành một biểu tượng bất tử về ý chí quyết chiến quyết thắng, một thiên anh hùng ca hoa lửa vang vọng mãi trong lịch sử giữ nước của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Giá Súng Bằng Xương Máu Trên Đỉnh Đông Khê | Câu chuyện thời hoa lửa