Cựu chiến binh

Giá trị của hòa bình

Cựu chiến binh Trần Xuân Linh (xóm Tân Long, xã Long Xá, Hưng Nguyên, Nghệ An) là nhân chứng sống ghi dấu những trận đánh ác liệt trong Chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975. Là quân y sĩ Sư đoàn 10, Quân đoàn 3, ông đã cùng đồng đội vượt qua mưa bom bão đạn, chiến đấu từ trận Phước Long, căn cứ Thượng Đức đến khi tiến về Sài Gòn, chứng kiến thời khắc hòa bình trọn vẹn

Đắk Lắk24/04/2026Nguyễn Xuân Sơn (Đoàn xã Ea Knốp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ ở xóm Tân Long, xã Long Xá, người cựu chiến binh Trần Xuân Linh vẫn lặng lẽ gìn giữ những ký ức không thể phai mờ của một thời lửa đạn. Đó là những tháng ngày ông cùng đồng đội đi qua chiến tranh, để rồi trở thành nhân chứng sống của Chiến dịch Hồ Chí Minh – dấu mốc chói lọi khép lại cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc.

Năm 1975, khi còn là một quân y sĩ thuộc Sư đoàn 10, trực thuộc Quân đoàn 3, ông Linh đã bước vào những trận đánh ác liệt nhất của cuộc đời mình. Công việc của ông không phải cầm súng xung phong ở tuyến đầu, nhưng lại đối mặt với hiểm nguy không kém: cứu chữa thương binh giữa làn mưa bom, bão đạn.

Trận đánh ở Phước Long là một trong những ký ức sâu sắc nhất. Khi tiếng pháo nổ dồn dập, đất đá tung lên mù mịt, ông cùng đồng đội lao vào trận địa, băng bó cho từng chiến sĩ bị thương. Có những lúc, ông phải dùng chính thân mình che chắn cho thương binh trước những loạt đạn bất ngờ. “Chỉ cần chậm một giây thôi, có thể mất đi một người đồng đội,” ông từng kể lại, giọng trầm xuống.

Rời Phước Long, đơn vị tiếp tục tiến vào căn cứ Thượng Đức – nơi được mệnh danh là “cánh cửa thép” của địch. Trận chiến ở đây càng khốc liệt hơn. Những ngày không ngủ, không nghỉ, ông Linh và đồng đội vừa chiến đấu, vừa cứu người. Giữa khói lửa mịt mù, tình đồng chí trở thành sức mạnh giúp họ đứng vững. Ông nhớ rõ những ánh mắt kiên cường của đồng đội, dù bị thương vẫn nắm chặt tay nhau, quyết không rời trận tuyến.

Rồi thời khắc lịch sử cũng đến. Khi đại quân tiến về Sài Gòn, ông Linh có mặt trong đoàn quân thần tốc. Những con đường dần hiện ra trước mắt, không còn tiếng súng dữ dội như trước, nhưng vẫn ngổn ngang dấu tích chiến tranh. Và rồi, vào thời khắc định mệnh ấy, khi lá cờ giải phóng tung bay, ông lặng người. Bao nhiêu gian khổ, mất mát, hy sinh dường như hội tụ trong khoảnh khắc hòa bình trọn vẹn.

Sau này, khi trở về quê hương Nghệ An, ông Linh vẫn luôn mang theo ký ức ấy. Với ông, chiến tranh không chỉ là những trận đánh, mà còn là tình người, là sự hy sinh thầm lặng của những người lính. Những câu chuyện ông kể không nhằm ca ngợi bản thân, mà để nhắc nhớ thế hệ sau về giá trị của hòa bình.

Trong ánh chiều yên bình nơi làng quê Hưng Nguyên, người cựu chiến binh năm xưa vẫn chậm rãi kể chuyện. Mỗi lời ông nói như một lát cắt của lịch sử – giản dị nhưng sâu sắc, để lại trong lòng người nghe một niềm biết ơn và trân trọng vô hạn đối với những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn