Người có công giúp đỡ cách mạng

giấc mơ cầm cọ

Hưng Yên08/12/2025Trường Giang Chi đoàn 10A3_THPT Khoái Châu (Chi đoàn 10A3_THPT Khoái Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, ở một làng nhỏ ven sông Thạch Hãn, có một cô gái tên Mai, mới mười tám tuổi. Mai thích vẽ, thích những buổi chiều nhuộm vàng bên bờ sông, nơi gió mang theo mùi lúa mới. Nhưng khi tiếng súng vang lên ngoài chiến tuyến, Mai gác lại giấc mơ cầm cọ, khoác lên mình bộ quân phục của đội thanh niên xung phong.

Ngày đầu ra trận, Mai run lắm. Đường Trường Sơn mịt mù bom đạn, mỗi đêm những vệt pháo sáng quét qua bầu trời như những bông hoa đỏ rực. Các anh bộ đội vẫn hay đùa:
“Đó là hoa của thời mình đấy—hoa của thời hoa lửa.”

Một lần xe tải chở hàng quân sự trúng bom, Mai lao vào kéo một chiến sĩ bị thương ra khỏi vùng nổ. Cô bị mảnh đạn sượt qua vai, máu ướt cả áo, nhưng vẫn cười:
“Em còn sống, còn đi tiếp với mọi người được.”

Giữa chiến tranh, những trang nhật ký của Mai chỉ toàn chuyện rất nhỏ: hạt mưa trên lá, tiếng chim buổi sớm, hay chiếc khăn len mẹ gửi lên còn phảng phất mùi khói bếp. Cô tin rằng giữ được sự dịu dàng trong lòng cũng là một cách chống lại tàn phá của bom đạn.

Một chiều cuối năm 1972, trận bom lớn ập xuống. Mai hy sinh khi đang dựng lại đoạn đường bị đánh sập. Trong túi áo cô, đồng đội tìm thấy cuốn sổ nhỏ, có dòng cuối cùng:

“Nếu một ngày hòa bình trở lại, hãy kể rằng chúng tôi đã sống những ngày đẹp nhất giữa thời hoa lửa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn