Giấc Ngủ Không Bình Yên Dằn Vặt
Khắc họa sự khốc liệt của chiến tranh qua góc nhìn của người trong cuộc, nhấn mạnh vào nỗi đau hậu chiến dai dẳng.
Những đêm hành quân dưới mưa rừng tầm tã, vắt bám đầy chân, cái rét buốt thấu xương mài mòn thể xác. Nhưng điều đáng sợ nhất là những tiếng nổ bất ngờ chói tai, mang theo sinh mạng của những người đồng chí vừa cười nói phút chốc. Bão lửa thiêu rụi mọi thứ, từ những ngôi làng bình yên đến những thân cây cổ thụ. Trong giao hào chật hẹp, mùi bùn đất quyện lẫn mùi thuốc súng tạo nên một thứ không khí ngột ngạt. Ai cũng hiểu rằng ngày mai có thể mình sẽ không còn được nhìn thấy ánh mặt trời. Bước đi trên con đường làng rợp bóng tre xanh, lòng tôi nặng trĩu những kỷ niệm cũ. Không còn tiếng còi báo động, không còn lệnh hành quân khẩn cấp, cuộc sống bình yên đến lạ thường. Đêm về, những giấc mơ lại đưa tôi quay về chiến trường xưa. Tiếng la hét, tiếng nổ chát chúa vang lên trong tâm trí khiến tôi giật mình tỉnh giấc, mồ hôi ướt đẫm áo. Hội chứng chấn thương tâm lý bám riết lấy tôi như một cái bóng không thể rũ bỏ. Đôi bàn tay tôi thỉnh thoảng lại run rẩy vô cớ. Không phải vì bệnh tật, mà là tàn dư của những ngày tháng căng thẳng cực độ đối diện với tử thần. Vết thương lòng vẫn cứ âm ỉ rỉ máu, chẳng có loại thuốc nào chữa lành được. Dẫu vậy, phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ không cho phép tôi gục ngã. Tôi tìm niềm vui trong lao động, trong những cuộc hội ngộ cùng anh em cựu chiến binh, cùng nhau ôn lại chuyện cũ để vơi đi nỗi nhớ.



