Giải Cứu Giữa Trận Mưa Lũ
Làng Phú Khê nằm ven con sông lớn, nơi mỗi mùa mưa đến đều trở nên đầy lo âu. Năm ấy, mưa kéo dài nhiều ngày khiến nước sông dâng cao chưa từng thấy.
Trong làng có nhóm học sinh trung học đang tham gia hoạt động tình nguyện giúp di dời đồ đạc cho các hộ dân vùng thấp. Trong nhóm có Nam, lớp trưởng lớp 9B, người luôn xung phong đi đầu.
Chiều hôm đó, khi cả nhóm đang hỗ trợ một gia đình chuyển đồ, trời bất ngờ đổ mưa như trút. Nước từ con kênh phía sau bờ đê bắt đầu tràn mạnh vào khu dân cư.
Một tiếng gọi thất thanh vang lên:
— Có người mắc kẹt rồi!
Ở cuối con hẻm ngập nước, một em bé bị trượt chân rơi xuống dòng nước chảy xiết.
Mọi người hoảng loạn. Dòng nước quá mạnh, không ai dám nhảy xuống.
Không kịp suy nghĩ, Nam cởi áo khoác, buộc vào lan can rồi lao xuống nước.
Nước lạnh buốt khiến cơ thể tê cứng, dòng chảy kéo mạnh về phía hạ lưu. Em bé đang chới với giữa dòng.
Nam bơi hết sức, từng nhịp tay như chống lại cả cơn lũ. Có lúc cậu gần như bị cuốn đi, nhưng vẫn cố ngoi lên.
Cuối cùng, cậu tóm được tay em bé.
Nhưng đưa được em vào bờ không dễ dàng. Dòng nước quá mạnh, liên tục đẩy hai người ra xa.
Trên bờ, các bạn học sinh nhanh chóng ném dây cứu hộ xuống. Một bạn khác chạy đi gọi người lớn.
Sau vài phút căng thẳng, Nam cùng em bé được kéo lên bờ an toàn.
Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm. Em bé khóc nức nở trong vòng tay mẹ.
Nam kiệt sức, nằm xuống nền đất ướt, nhưng vẫn hỏi:
— Em ấy… ổn chứ?
Khi nghe câu trả lời “ổn rồi”, cậu mới mỉm cười nhẹ.
Sau trận lũ, hành động của Nam được nhắc đến khắp vùng. Nhưng cậu lại nói:
— Nếu hôm đó ai cũng sợ, thì sẽ không ai được cứu cả.
Những ngày sau, làng Phú Khê bắt đầu xây dựng lại bờ kè kiên cố hơn. Nhóm học sinh tham gia tình nguyện cũng được tuyên dương vì tinh thần đoàn kết.
Nhưng với Nam, điều quan trọng nhất không phải là lời khen, mà là khoảnh khắc cậu hiểu rằng: sức mạnh lớn nhất của con người không nằm ở một cá nhân, mà nằm ở việc dám hành động cùng nhau khi nguy hiểm xảy ra.



