GIẢI PHÓNG DÂN TỘC LÀ QUAN TRỌNG NHẤT
GIẢI PHÓNG DÂN TỘC LÀ QUAN TRỌNG NHẤT
Trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, biết bao người con ưu tú đã sẵn sàng rời bỏ cuộc sống riêng để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Trần Ngọc Thổ là một trong những người như thế — một người lính đã dành trọn tuổi thanh xuân và cả cuộc đời mình cho lý tưởng giải phóng dân tộc và thống nhất đất nước. Năm 17 tuổi, khi nhiều người còn đang ngồi trên ghế nhà trường, chàng trai Trần Ngọc Thổ đã lựa chọn khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Quyết định ấy xuất phát từ một suy nghĩ giản dị nhưng sâu sắc: khi Tổ quốc cần, người trẻ không thể đứng ngoài. Trong bối cảnh miền Bắc xây dựng chủ nghĩa xã hội, miền Nam còn bị chia cắt, khát vọng lớn nhất của thế hệ trẻ khi ấy chính là giải phóng dân tộc, thống nhất non sông. Với ông, đó không chỉ là ước mơ, mà còn là lý tưởng sống duy nhất. Từ những ngày đầu bước vào quân ngũ, ông đã trải qua hành trình chiến đấu đầy gian khổ. Thuộc Trung đoàn 88 cơ động của Bộ Quốc phòng, cuối năm 1965, ông bí mật hành quân từ miền Bắc vào chiến trường Tây Nguyên, Đông Nam Bộ rồi Tây Nam Bộ. Trong suốt cuộc đời binh nghiệp, ông đã tham gia hàng trăm trận đánh lớn nhỏ, đối diện với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Ông từng góp mặt trong những thời khắc lịch sử quan trọng của dân tộc, đặc biệt là Chiến dịch Hồ Chí Minh — chiến dịch quyết định dẫn đến ngày toàn thắng 30.4.1975. Trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến, đơn vị của ông đã tiến công vào các mục tiêu trọng yếu như cầu Chữ Y, Tổng nha Cảnh sát, kho xăng Nhà Bè, góp phần làm nên thắng lợi trọn vẹn của dân tộc. Tuy nhiên, đằng sau những chiến công là những mất mát không thể nào bù đắp. Điều khiến ông day dứt nhất không phải là những vết thương trên cơ thể, mà là sự hy sinh của đồng đội. Ông từng trải qua những trận đánh mà gần như cả đơn vị bị tổn thất nặng nề. Trong một trận chiến tại Phước Long năm 1967, khi phần lớn đồng đội đã hy sinh hoặc bị thương, ông một mình hoàn thành nhiệm vụ, dù bản thân cũng bị thương nặng. Những ký ức ấy trở thành nỗi đau âm ỉ, theo ông suốt cuộc đời. Sau ngày đất nước thống nhất, người lính năm xưa tiếp tục cống hiến trong quân đội, tham gia bảo vệ Tổ quốc tại chiến trường biên giới Tây Nam. Với bản lĩnh và kinh nghiệm dày dạn, ông từng đảm nhiệm cương vị Tham mưu trưởng Quân khu 7, góp phần giữ vững ổn định và an ninh cho khu vực. Khi rời quân ngũ, tinh thần người lính vẫn không hề phai nhạt. Ông tiếp tục dấn thân trong các hoạt động xã hội ý nghĩa như rà phá bom mìn, hỗ trợ nạn nhân chất độc da cam và chăm lo đời sống đồng đội cũ. Với ông, đó không chỉ là trách nhiệm mà còn là nghĩa tình sâu nặng của người đã đi qua chiến tranh. Ở tuổi xế chiều, giọng nói của ông vẫn rắn rỏi, ánh mắt vẫn ánh lên niềm tin và tự hào. Những câu chuyện ông kể không chỉ là hồi ức, mà còn là bài học sống động về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến. Khi ngâm lại những vần thơ về dòng sông Thạch Hãn, ông như gửi gắm thông điệp tới thế hệ trẻ hôm nay: hãy trân trọng hòa bình, tiếp nối truyền thống cha anh và không ngừng nỗ lực xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Cuộc đời của Trần Ngọc Thổ là minh chứng rõ nét cho một chân lý giản dị mà sâu sắc: trong mọi hoàn cảnh, khi Tổ quốc cần, người Việt Nam luôn sẵn sàng cống hiến tất cả — bởi “giải phóng dân tộc là quan trọng nhất”.



