Giáo sư, Anh hùng Lao động Nguyễn Anh Trí – Người chiến sĩ áo trắng thắp lửa cho dòng máu yêu thương xuyên Việt
Nếu như ngọn lửa của thầy Chu Văn An là khí tiết lịch sử, thì giữa dòng chảy của thời bình hôm nay, có một ngọn lửa nhân ái vô cùng ấm áp đang ngày đêm âm thầm hồi sinh hàng triệu sự sống. Người nhóm lên ngọn lửa ấy không ai khác chính là Giáo sư, Tiến sĩ, Anh hùng Lao động Nguyễn Anh Trí – nguyên Viện trưởng Viện Huyết học - Truyền máu Trung ương. Cuộc đời ông là một bản hùng ca lay động về sự tận tụy, lòng trắc ẩn của một người thầy thuốc nhân dân chân chính.Ngược dòng thời gian về những năm trước 2000, ngành y tế Việt Nam phải đối mặt với một thực trạng vô cùng tàn nhẫn và đau xót: Nạn khan hiếm máu điều trị. Cứ mỗi dịp hè về hoặc Tết đến, các kho lưu trữ máu của bệnh viện lại rơi vào tình trạng cạn kiệt trơ đáy. Chứng kiến cảnh những giọt nước mắt bất lực của người nhà bệnh nhân, những đứa trẻ bị ung thư máu phải nằm thoi thóp trên giường bệnh, mòn mỏi chờ đợi một phép màu trong tuyệt vọng chỉ vì không có máu để truyền, trái tim vị bác sĩ Nguyễn Anh Trí như rớm máu. Ông tự nhủ: Nếu chỉ ngồi yên trong phòng bệnh chờ người đến hiến máu thì sẽ có biết bao sinh mạng phải ra đi oan uổng. Phải hành động. Phải thay đổi nhận thức của cả một cộng đồng.
Nếu như ngọn lửa của thầy Chu Văn An là khí tiết lịch sử, thì giữa dòng chảy của thời bình hôm nay, có một ngọn lửa nhân ái vô cùng ấm áp đang ngày đêm âm thầm hồi sinh hàng triệu sự sống. Người nhóm lên ngọn lửa ấy không ai khác chính là Giáo sư, Tiến sĩ, Anh hùng Lao động Nguyễn Anh Trí – nguyên Viện trưởng Viện Huyết học - Truyền máu Trung ương. Cuộc đời ông là một bản hùng ca lay động về sự tận tụy, lòng trắc ẩn của một người thầy thuốc nhân dân chân chính.
Ngược dòng thời gian về những năm trước 2000, ngành y tế Việt Nam phải đối mặt với một thực trạng vô cùng tàn nhẫn và đau xót: Nạn khan hiếm máu điều trị. Cứ mỗi dịp hè về hoặc Tết đến, các kho lưu trữ máu của bệnh viện lại rơi vào tình trạng cạn kiệt trơ đáy. Chứng kiến cảnh những giọt nước mắt bất lực của người nhà bệnh nhân, những đứa trẻ bị ung thư máu phải nằm thoi thóp trên giường bệnh, mòn mỏi chờ đợi một phép màu trong tuyệt vọng chỉ vì không có máu để truyền, trái tim vị bác sĩ Nguyễn Anh Trí như rớm máu. Ông tự nhủ: Nếu chỉ ngồi yên trong phòng bệnh chờ người đến hiến máu thì sẽ có biết bao sinh mạng phải ra đi oan uổng. Phải hành động. Phải thay đổi nhận thức của cả một cộng đồng.
Từ sự trăn trở xé lòng ấy, Giáo sư Nguyễn Anh Trí đã nhen nhóm và hiện thực hóa một ý tưởng táo bạo làm thay đổi cục diện ngành huyết học nước nhà: Sáng lập ra "Lễ hội Xuân hồng" và hành trình xuyên Việt mang tên "Hành trình Đỏ". Không quản ngại tuổi tác, sức khỏe và những khó khăn chồng chất ban đầu khi kinh phí eo hẹp, người ta liên tục thấy vị giáo sư với mái tóc bạc trắng tinh khôi, nụ cười hiền hậu hiền từ, đích thân dẫn đầu đoàn tình nguyện viên đi qua hàng chục tỉnh, thành phố từ Nam ra Bắc.
Ông đứng trên những sân khấu dã chiến dưới cái nắng cháy da của ngày hè, cầm micro bằng đôi bàn tay run run vì mệt nhưng giọng nói lại tràn đầy lửa nhiệt huyết, để thuyết phục, kêu gọi và đánh thức lòng nhân ái trong mỗi người dân, đặc biệt là các bạn trẻ học sinh, sinh viên. Ông truyền đi một thông điệp giản dị nhưng thiêng liêng: "Mỗi giọt máu cho đi, một cuộc đời ở lại". Nhờ ngọn lửa nhiệt thành ấy, phong trào hiến máu nhân đạo từ một hoạt động tự phát đã bùng cháy thành một ngày hội văn hóa, một chiến dịch nhân văn có quy mô lớn nhất lịch sử y tế Việt Nam, đem lại nguồn máu cứu sống hàng triệu con người.
Khoảnh khắc xúc động và chứng minh rõ nét nhất cho tình yêu thương mà xã hội dành cho ông chính là ngày ông chính thức nghỉ hưu vào tháng 10 năm 2017. Sáng ngày hôm đó, một sự kiện "vô tiền khoáng hậu" đã diễn ra tại khuôn viên Viện Huyết học. Hàng ngàn con người bao gồm các y bác sĩ đồng nghiệp, những học trò được ông dìu dắt, và đặc biệt là hàng trăm bệnh nhân, người nhà bệnh nhân đã tự phát đứng xếp hàng dài chật kín từ sảnh lớn ra đến cổng viện.
Khi bước ra, vị giáo sư già đã không kìm được nước mắt. Những cái ôm thật chặt, những giọt nước mắt nghẹn ngào vỡ òa, những đóa hoa tươi và tiếng hát tri ân vang lên giữa những tiếng nấc. Người ta khóc vì tiếc nuối, khóc vì biết ơn một "ông tiên" đời thực. Dù đã rời bỏ ghế quản lý, nhưng ngọn lửa nhân ái mà Giáo sư Nguyễn Anh Trí thắp lên từ những ngày đầu gian khó ấy chưa bao giờ tắt. Nó đã được chuyển giao trọn vẹn vào tim của thế hệ trẻ, tiếp tục rực cháy mạnh mẽ, biến dòng máu Việt thành dòng chảy của sự sẻ chia và lòng nhân đạo bất diệt.



