Giáo viên sơ tán gần Ngã ba Đồng Lộc
Giáo viên sơ tán gần Ngã ba Đồng Lộc
Tôi là Nguyễn Thị Tâm, từng là giáo viên tiểu học sơ tán gần Ngã ba Đồng Lộc trong những năm chiến tranh chống Mỹ. Trường học của chúng tôi chỉ là những mái lán đơn sơ dựng giữa rừng, bàn ghế được ghép bằng tre nứa. Dù hoàn cảnh thiếu thốn, thầy trò vẫn cố gắng dạy và học. Điều khiến học sinh nhớ nhất là hình ảnh các cô thanh niên xung phong làm nhiệm vụ ngoài đường. Mỗi khi bom vừa dứt, các cô lại chạy ra san lấp hố bom, dọn cây đổ và hướng dẫn xe qua. Có hôm học sinh đứng nhìn từ xa rồi hỏi tôi: “Các chị ấy có sợ bom không cô?” Tôi trả lời rằng ai cũng biết sợ, nhưng lòng yêu nước khiến họ dũng cảm hơn nỗi sợ. Những lời ấy cũng là điều tôi tự nhắc mình. Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, khi nghe tin mười cô gái hy sinh, cả trường lặng đi. Nhiều em nhỏ đã khóc vì thương các chị. Sau này, mỗi lần dạy về lòng yêu nước, tôi luôn kể cho học sinh nghe câu chuyện về Đồng Lộc. Với tôi, các cô là bài học sống động nhất về tinh thần hy sinh vì Tổ quốc.



