Giáp Văn Mạo – Người biệt động Huế và những ký ức không quên
Trong ký ức chiến tranh khốc liệt, cựu chiến binh, thương binh hạng 1/4 Giáp Văn Mạo là một trong những nhân chứng tiêu biểu của lực lượng biệt động nội thành Huế. Cuộc đời ông là hành trình dài đi qua chiến tranh, mất mát và hy sinh, nhưng cũng được bù đắp bằng tình đồng đội, tình người và nghị lực sống bền bỉ giữa đời thường.
Hiện nay, ông Giáp Văn Mạo sinh sống tại khu 34, phường Đa Mai, tỉnh Bắc Ninh. Trong căn nhà nhỏ, hình ảnh người thương binh ngồi lặng lẽ bên bàn cờ tướng, trò chuyện cùng đồng đội cũ và hàng xóm đã trở nên quen thuộc. Ít ai nghĩ rằng, người đàn ông trầm tĩnh ấy từng đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh đô thị, từng đối mặt với bom đạn và cả những mất mát không gì bù đắp.
Sinh năm 1946 tại xã Vinh Quang, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang (nay là xã Tân Yên, tỉnh Bắc Ninh), Giáp Văn Mạo sớm trưởng thành trong phong trào cách mạng của quê hương. Năm 1967, khi vừa tốt nghiệp hệ 7+3 Trường Trung cấp Sư phạm Hà Bắc, ông nhận lệnh nhập ngũ, lên đường vào chiến trường với tinh thần “tất cả vì miền Nam ruột thịt”.
Trong giai đoạn ấy, phong trào thanh niên, trí thức và giáo viên tình nguyện nhập ngũ diễn ra sôi nổi. Tại Hà Bắc, Tỉnh ủy và Ty Giáo dục đã thành lập Đại đội Ngô Gia Tự – đơn vị tập hợp 155 giáo viên, giáo sinh và cán bộ giáo dục tiêu biểu của tỉnh. Ngày 20-7-1967, Đại đội chính thức ra đời trong không khí trang trọng, mang theo niềm tin và quyết tâm của thế hệ trí thức trẻ lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Nhớ lại ngày nhập ngũ, ông Mạo xúc động chia sẻ: khi nhìn những đồng nghiệp lớn tuổi hơn mình chia tay gia đình, ông vừa háo hức, vừa bồi hồi. Những lời động viên, những ánh mắt tin tưởng của đồng đội đã tiếp thêm sức mạnh để ông cùng tập thể vững bước lên đường.
Sau khi được huấn luyện tại Lục Nam, đội hình Đại đội Ngô Gia Tự tiếp tục được biên chế về Đại đội 5, Tiểu đoàn 405, Trung đoàn 568, Sư đoàn 330 để tiếp tục huấn luyện chiến đấu bộ binh. Trải qua bốn tháng rèn luyện gian khổ, vượt qua những bài tập hành quân đường dài, leo núi, huấn luyện chiến thuật trong điều kiện khắc nghiệt, các chiến sĩ trẻ đều trưởng thành nhanh chóng.
Cuối năm 1967, toàn đại đội hành quân vào miền Nam, chính thức bước vào chiến trường ác liệt. Với Giáp Văn Mạo, đó là khởi đầu của một hành trình không thể nào quên – hành trình của người lính biệt động nội thành Huế, nơi từng con phố, từng góc nhà đều là trận địa, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Chiến tranh đã qua đi, nhưng những ký ức về một thời tuổi trẻ cầm súng của ông Giáp Văn Mạo vẫn còn nguyên vẹn. Những mất mát của cơ thể không làm phai mờ ý chí, ngược lại càng làm nổi bật tinh thần kiên cường của người lính từng đi qua lửa đạn.
Hôm nay, giữa cuộc sống bình yên, hình ảnh người thương binh hạng 1/4 ngồi bên bàn cờ tướng, trò chuyện cùng đồng đội cũ, chính là minh chứng sống động cho sức sống bền bỉ của những con người đã từng góp phần làm nên lịch sử.



