Bài viết

GIÓ CÒN THỔI

Đà Nẵng09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày đó, tôi gặp anh trên một ngọn đồi đầy gió. Chiều nào anh cũng ngồi ở đó, lặng lẽ nhìn về phía xa, nơi chiến tranh vẫn còn âm ỉ. Khi tôi hỏi, anh chỉ cười nhẹ, nói rằng anh đang tìm một chút bình yên trước khi phải rời đi.

Hôm anh đi, trời nhiều mây. Tôi không biết nói gì, chỉ tháo chiếc khăn buộc tóc của mình đưa cho anh, khẽ dặn: khi nào gió ngừng thổi thì hãy trở về. Anh gật đầu, ánh mắt dịu dàng như thể lời hứa đó nhất định sẽ thành.

Nhưng rồi anh đi… và không bao giờ trở lại. Người ta chỉ mang về một tin buồn, ngắn ngủi mà đủ khiến cả một khoảng trời trong tôi lặng đi.

Từ đó, chiều nào tôi cũng lên đồi, đứng giữa những cơn gió không ngừng thổi, nhìn về phía anh đã từng nhìn. Có người hỏi vì sao tôi vẫn chờ, tôi chỉ mỉm cười, bởi tôi biết mình vẫn còn một lý do để ở lại.

Vì gió… vẫn chưa từng ngừng thổi.

Trong thời hoa lửa, có những lời hứa không phải để thực hiện, mà để giữ cho một trái tim còn có thể tiếp tục chờ đợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn