Người có công giúp đỡ cách mạng

Giỏ Cua Tránh Tử Thần

Một buổi trưa nọ, khi bà Trần Thị Đầm vừa xúc xong gạo cho ba anh bộ đội chuẩn bị lên đường, đôi mắt tinh tường của bà bỗng phát hiện mấy cái đầu giặc đang lú nhú lướt qua mé sông. Chậm một nhịp là súng đạn sẽ vãi xuống. Nhanh như cắt, bà giục các anh rút lui ra phía trừng công đất để né tránh. Đám giặc ập tới ngay sau đó. Kẹt lại sát ngay phía sau nhóm địch chính là một anh bộ đội của ta chưa kịp rút thoát, đang thập thò núp lúp, tay dở nón che trán. Tim bà Đầm thắt lại, nhưng bằng bản lĩnh gan dạ đến nghẹt thở, bà lập tức chỉ tay về phía anh và cất giọng lanh lảnh: "Không phải ai đâu, chồng tôi mới đi bắt cua về tới rồi đi nữa đó mấy ông ơi!". Tên lính giặc hách dịch hỏi dồn: "Cua đâu?". Không chút lúng túng, bà chỉ ngay vào giỏ cua nghèo nàn góc nhà rồi mếu máo đòi lại để bán gạo ăn. Nghe tiếng than thở thiệt tình, bọn chúng tặc lưỡi bỏ đi, để lại phía sau một sự bình yên trong gang tấc. Chỉ bằng một câu gọi "chồng" ứng biến chớp nhoáng và giỏ cua đánh lừa quân thù, người phụ nữ kiên cường ấy một lần nữa đã biến hiểm nguy thành vô sự, bảo vệ trọn vẹn an toàn cho đồng đội giữa thời hoa lửa.

An Giang25/08/2026Nguyễn Tuyết Giao (Đoàn xã Đông Thái)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Giỏ Cua Tránh Tử Thần

Căn nhà nhỏ ven mé rừng của bà Trần Thị Đầm chưa bao giờ ngớt những nhịp đập thắt thỏm của thời gian hoa lửa. Có những buổi trưa, khi ba anh bộ đội vừa ghé chân, được bà chắt chiu xúc cho từng lon gạo đàng hoàng chuẩn bị đường xa, thì hiểm nguy lại bất ngờ gõ cửa.

Giữa lúc bà đang căn dặn các anh về tình hình tuần tra của giặc quanh vùng, rằng chúng thường qua lại ven sông nhưng ít khi dám lú sâu vào mí rừng thì đôi mắt tinh tường của bà chợt khựng lại. Phía ngoài kia, thấp thoáng mấy cái đầu người đang lú nhú di chuyển dọc theo bờ.

– Hình như có lính đi qua kìa mấy anh ơi! Bà Đầm hốt hoảng báo tin.

Chỉ chậm một nhịp là súng ống của kẻ thù sẽ vãi đạn không thương tiếc, quét sạch không chừa một ai. Với bản lĩnh vững vàng và cái đầu lạnh của một người phụ nữ bám trụ chiến trường, bà lập tức giục các anh nhanh chân rút lui ra phía trừng công đất để tìm đường né tránh.

Các anh vừa khuất bóng thì giặc đã ập tới nhà. Sát theo sau nhóm đi đầu chính là anh bộ đội của ta bị kẹt lại chưa kịp rút thoát, đang thập thò núp lúp, tay dở nón che trán để tránh bị phát hiện. Tim bà Đầm tưởng chừng nhảy khỏi lồng ngực, nhưng ngoài mặt bà vẫn giữ nguyên vẻ tỉnh táo đến kỳ lạ.

Nhìn thấy tên giặc ngơ ngác ngước nhìn, bà nhanh như cắt cất giọng lanh lảnh giả trân:

– Không phải ai đâu, chồng tôi mới đi bắt cua về tới rồi đi nữa đó mấy ông ơi!

Tên lính giặc nheo mắt hỏi dồn:

– Cua đâu?

Không chút chần chừ, bà lẹ làng chỉ vào giỏ cua đặt ở góc nhà – nơi có sẵn một con cua bự và một con cua nhỏ do chồng bà bắt trước đó. Bọn chúng xách lên dòm ngó rồi tiện tay tịch thu luôn. Sẵn thế, bà đanh thép đòi lại bằng giọng vừa mếu máo vừa cay đắng của người nghèo:

– Mới bắt được nhiêu đó, chồng tui tính đem đi bán lấy tiền mua gạo ăn, mấy ông lấy hết trơn thì gia đình tui lấy gì sống!

Nghe tiếng than thở thiệt tình cộng với giỏ cua lèo tèo làm chứng, tên lính ngớ người ra một lúc, rồi tặc lưỡi đáp bừa: “Lát nữa về bắt tiếp có nữa mày!” rồi cả bọn hậm hực bỏ đi.

Nhìn theo bóng chúng khuất dần, bà Đầm thở phào nhẹ nhõm. Chỉ bằng một chiếc nón sụp hờ hững, một câu gọi "chồng" ứng biến tức thì và một giỏ cua nghèo nàn, bà đã cứu sống ba người đồng đội trong gang tấc, viết nên thêm một huyền thoại về sự mưu trí phi thường của những người mẹ miền Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn