Gió Pác Bó buổi sớm
Bài thơ là lời kể của ngọn gió Pác Bó, nơi Bác Hồ sống và làm việc trong những năm đầu trở về Tổ quốc.
Ta qua suối Lê-nin xanh,
Qua hang đá nhỏ yên lành sớm mai.
Có Người tóc đã điểm phai,
Mà lo vận nước đêm dài chưa yên.
Bàn đá chông chênh tự nhiên,
Mà mang khát vọng thiêng liêng giống nòi.
Pác Bó xanh mãi trong đời,
Như trang sử đẹp sáng ngời Việt Nam.
Ta mang hơi thở đại ngàn,
Mang theo ký ức gian nan thuở nào.
Để hôm nay giữa tự hào,
Non sông gấm vóc biết bao ân tình.



