Bài viết

GIỌT MÁU ÂN TÌNH

Hưng Yên30/12/2025Họ và tên học sinh: Lương Quý Minh (A SÀO)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Giọt máu ân tình”

Thực hiện Đề án số 20-ĐA/TWĐTN-CTĐ ngày 27/7/2025 của Ban Bí Thư Trung ương Đoàn về xây dựng Đề án Đoàn TNCS Hồ Chí Minh tham gia lưu giữ và tuyên truyền các câu chuyện lịch sử với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa”. Em có bố đang cÔng tác trong quân đội, được nghe Bố kể rất nhiều câu chuyện về những tấm gương hy sinh của người lính trong kháng chiến và cả khi đất nước yên bình, năm nào đơn vị của Bố cũng có người lính hy sinh trong khi làm nhiệm vụ như năm 2024 có đồng chí Đại Úy Nguyễn Đình Khiêm hy sinh khi thực hiện nhiệm vụ cứu nhân dân trong cơn bão Yagi, mới đây nhất tháng 11 năm 2025 đồng chí Thượng sĩ Vũ Văn Bình hy sinh khi thực hiện nhiệm vụ thi cÔng xây dựng cÔng trình Quốc phòng. Từ những tấm gương hy sinh anh dũng để giữ vững độc lập chủ quyền, thống nhất toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, hạnh phúc của Nhân dân để chúng em được cắp sách đến trường. Với niềm xúc động và tự hào Em xin được kể về một câu chuyện có thật ở đơn vị Bố Em đang cÔng tác diễn ra trong thời gian kháng chiến chống Mỹ của Lữ đoàn CÔng Binh 513, tại Bến phà ChiNê - Lạc Thủy - Hòa Bình.

Cường: Ai trong đời chẳng uống rượu... mà thèm uống rượu là ta phải đi

bà lườm gì tôi hả...

Huệ: Ông đã về rồi đấy à, tôi lườm gì Ông đâu, mà anh em giao lưu với nhau chắc là đÔng vui lắm Ông nhỉ?

Cường: ĐÔng, vui chỉ có mỗi thằng này là buồn thôi.

Huệ: Ơ kìa! Lại có chuyện gì vậy Ông!

Cường: Bà còn nhớ Ông Khanh người xóm trại khÔng, đội trưởng đội thanh niên xung phong của bà ấy

Huệ: Ối giời! Cái Ông đấy thì…

Cường: Ông ấy thì sao? Này! Hôm nay nhá! Mẹ cái hắn Khanh ấy, đội trưởng đội thanh niên xung phong của bà đã nói hết chuyện riêng tư của bà, hắn khÔng biết là hắn đang sát muối vào lòng vào ruột của tôi.

Huệ: Úi giời ơi! Cái Ông đấy thì lần nào nhậu với Ông chẳng móc mói tôi. Vì sao Ông có biết khÔng?

Cường: Vì sao??

Huệ: Ngày xưa là Ông ấy thích tôi, nhưng tôi khÔng đáp lại nên là Ông ấy ghen ghét tôi cho đến tận bây giờ đấy. Có lần Ông ấy cắt cử tổ chúng tôi phối hợp với đơn vị bắc cầu phà đưa đón bộ đội qua sÔng, cái khúc sÔng nguy hiểm nhất ấy!!

Cường: Đây chính là cái đợt phối hợp ấy, họ đã nói chuyện của bà, điều mà tôi đau khổ giai giẳng mấy năm nay. Chính là cái người mà đã tình nguyện hiến máu cho bà ấy, mà còn tình nguyện cho bà giọt máu... là thằng Phi ấy!!!

Huệ: Ối giời ơi! Tôi xin Ông đừng nhắc lại chuyện này nữa, tôi đã thanh minh với Ông bao lần rồi! Trong trận máy bay địch ném bom phá hoại bến vượt năm đó, tôi đã bị thương và mất quá nhiều máu, tôi thì lại thuộc nhóm máu hiếm, cả tổ khÔng ai có. Mọi người còn nghĩ tôi toi rồi ấy, may mà….có a ấy và những người lính Lữ đoàn cÔng binh 513 đang làm nhiệm vụ ở đó đã kịp thời cứu tôi, chứ khÔng thì...

Cường: Hay quá nhỉ!! Ý nghĩa quá nhỉ, những giọt máu ấy đã cứu sống bà, và cho bà cái thằng con trai bây giờ nữa gì!

Huệ: Ông, Ông nói vậy mà khÔng sợ phải tội với trời đất à!

Cường: Phải tội à, hừ (Ông Cường thấy cuốn nhật ký sau lưng bà Huệ) Cái gì đây nhật ký à?

Huệ: Ông…Ông khÔng được đụng đến nó

Cường: Uí xời nhật ký à, lại còn, anh Quân ơi! Cuộc đời em, cuộc sống này là của anh ban tặng.

Mẹ kiếp! Lại còn ban tặng cho cả một thằng người nữa đúng khÔng?

Huệ: Trời ơi! Tôi phải biết nói với Ông như thế nào? Sao tôi khổ thế này..

Cường: Khổ cái gì? Bà thì khổ cái gì? Nỗi đau của bà sao bằng nỗi đau vò xé trong tôi được, suốt những năm qua tôi đã phải sống trong sự đàm tiếu của người đời, họ nói thằng Phi khÔng giống tôi, mà nó giống…

Tôi thấp như thế này, nó thì lại cao như…

Phi: Con chào bố, con chào mẹ, bố ơi! Bố đang cái gì đấy ạ?

Cường.... Tao chẳng làm cái gì cả...

Phi: ....Dạ giới thiệu với bố mẹ đây là bác Quân là bộ đội nghỉ hưu bác Quân đang cùng với hội cựu chiến binh đơn vị Lữ đoàn CÔng Bình 513 về thăm lại chiến trường xưa đấy ạ.

Cường....lại là Quân...sao cái Lữ đoàn cÔng binh 513 nhiều Ông tên quân thế...mà ghe tên là tôi đã dị ứng hết cả người lên rồi.

Quân: Xin chào Ông, chào bà tôi là Quân

Huệ: Quân,

Phi: Đúng rồi Mẹ ạ, đây là bác Quân mà con vẫn thường nói chuyện với Bố Mẹ đấy ạ.

Huệ: Có phải anh Quân… A Quân ở Lữ Đoàn 513 quê ở Hải Dương khÔng ạ?

Quân: Đúng rồi, Bà là…

Huệ:Trời ơi! A khÔng nhận ra e à, e chính là cô gái thanh niên xung phong năm xưa mà A đã cứu đây ạ.

Quân: Bà là…bà…

Huệ: E là Huệ đây, cô gái hay cột tóc đuôi gà đây ạ

Quân: Huệ…E khoẻ khÔng?

Huệ: Ân nhân của tôi. A Quân…bao nhiêu năm E muốn gặp lại để cảm ơn A…nhưng mà…

Cường:…nhưng mà sao…bà định nói là bị thằng này cản đường hả?

Huệ: Anh Cường, đây là anh Quân người…

Cường: Hừm…Thì ra Ông chính là người ám ảnh trong tâm trí tôi suốt những ngày qua. Mà này, hôm nay tôi phải nói rõ ràng và thanh toán món nợ này.

Huệ: Kìa Ông, tôi xin Ông, Ông đừng nhắc lại chuyện này nữa!

Quân: Món nợ nào tôi khÔng hiểu.

Cường: Món nợ trước mắt Ông đấy

Phi: Kìa bố, bố có thôi đi khÔng? Bố lại say rồi

Cường: Á à! còn lâu bố mới say, bây giờ tất cả các người lại còn vào một bè với nhau nữa à, thôi được rồi, nếu các người đã như vậy thì thằng này cũng khÔng cần nữa nhá, thằng này đi, thằng này đi, để cho các người đoàn tụ với nhau.

Mà việc đếch gì tao phải đi! Đây là nhà của tao, vợ thì là vợ của tao, con thì tao nuôi, chả việc đếch gì tôi phải đi cả.

Huệ: Ông ơi! Đã bao năm nay tôi nói với Ông thằng Phi là con đẻ của Ông chỉ có điều tôi khÔng biết lấy gì chứng minh cho sự thật ấy giá mà có một thứ gì đó.

Quân: Tôi hiểu rồi

Cường: Ông thì hiểu cái gì chứ Ông thì làm sao có thể hiểu nổi nỗi đau của tôi.

Phi: Bố…

Quân: Phi con hãy đọc cái này giúp bác và đọc cho mọi người cùng nghe.

Cường: Để đấy bố đọc “Anh Quân ơi…… nay em muốn báo với anh một tin vui … tin vui là 2 người có với nhau thằng Phi đấy phải khÔng?

HuệÔng thôi đi

Phi: Kìa bố

Quân: Anh cứ bình tĩnh, a phải tin chị ấy…

Cường: Tin thế đếch nào được!

Quân: Phi!! Con đọc nốt cái này giúp bác.

Quân: Bệnh án!!

Quân nhân Phạm Đình Quân - Trung đội trưởng Đại đội 1, Tiểu đoàn vượt sÔng 27, Lữ đoàn CÔng binh 513.

Kết luận: Mảnh bom 12mm găm vào hÔng bên phải, vỡ xương chậu và khÔng còn khả năng sinh con!

Huệ: Kìa… Anh Quân

Ông đã thấy chưa, Ông đã thấy chưa?

Cường: Tôi ….

Phi: Bố đã vừa lòng chưa? Bao năm nay bố làm khổ mẹ, khổ con…

Cường: Bố…tôi, tôi đã sai rồi, bà và mọi người tha lỗi cho tôi, mọi chuyện đều khÔng như tôi nghĩ sự ghen ghét và lòng đố kỵ đã làm tôi mờ mắt, tôi đã khÔng thấy được sự hy sinh cao cả của những người lính cÔng binh vượt sÔng Lữ đoàn cÔng binh 513 năm ấy; Ông Quân tôi đã có lỗi với Ông, với vợ con tôi nhiều lắm, xin hãy tha lỗi cho tôi.

Quân: Ông hãy bình tĩnh lại nào, mọi hiểu lầm, những uất hận trong những năm qua cũng sẽ được giải tỏa, Ông phải vui lên chứ.

Huệ: Đúng rồi! Ngày hôm nay có lẽ là ngày mà gia đình mình hạnh phúc nhất, tôi cảm ơn Ông, Ông Quân đã cứu tôi năm xưa; hôm nay lại hoá giải những khúc mặc trong gia đình tôi nữa. Tôi thành thực cám ơn Ông.

Phi: Mẹ ơi! Thế bấy lâu nay trong người của con đã mang cả ba dòng máu cả bố, mẹ và cả của bác Quân nữa, bác ….. bác Quân ơi!…Bác cho cháu được gọi Bác là…. Bố được khÔng Bác…?

Quân: Tôi….Bác….Bố

Huệ: Gọi bố Quân đi con!

Phi: Bố …

Cường: Con ạ! Thế hệ bác Quân và Bố Mẹ đã cống hiến hy sinh vì đất nước rất nhiều để có ngày hôm nay những người lính nói chung và người lính CÔng binh như bác Quân, đã cống hiến, hy sinh cả tuổi thanh xuân tươi đẹp cho đất nước. Các con là những cán bộ, chiến sĩ của Lữ đoàn cÔng binh 513 Anh hùng; con phải tích cực học tập, phấn đấu, rèn luyện xây dựng Lữ đoàn sao cho xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha, anh đi trước con nhé.

Phi: Dạ con hiểu rồi ạ! Con rất tự hào về Hai bố và cả tự hào về Mẹ nữa ạ! Con rất hạnh phúc Bố Mẹ ạ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn